NGANG QUA MỘT SÂN TRƯỜNG

04/09/20187:30 SA(Xem: 603)
NGANG QUA MỘT SÂN TRƯỜNG

Sáng nay tôi đi bộ quanh một sân trường middle school gần nhà. Tiết thể dục hôm nay được cô giáo phụ trách, cô lôi cái boom box to tổ bố ra giữa sân cho tụi nhỏ vừa chạy vừa nghe nhạc, nên trông hứng khởi hẳn ra. Tôi không bao giờ nghi ngờ hiệu quả của âm nhạc cũng như sự phiền phức của phụ nữ. Vật lộn với cái nồi súp tôi cũng phải mở nhạc mùi, mùi tận mạng, và cái nồi xương nhừ lúc nào không hay!


Một nhóm con gái chơi trò gì đó có vẻ như đang oánh tù tì “Chocolate, chocola, a a a… !” trên cái sân cỏ rộng mênh mông, hai cái khung thành bóng đá nép hai bên, một cột basketball di động theo mùa, rất hợp lý. Nhớ hồi đó cái sân chơi tự do của chúng tôi là bãi biển. Giờ nào được nghỉ hoc là cả bọn kéo ra biển. Cái áo dài tha thướt lúc này được túm lên cột chéo, bất chấp. U mọi, nhảy tiền, đi chợ về chợ... Có khi áo rách toẹt, sợ xanh mặt, phải vô nhà bác cai mượn kim chỉ để vá đỡ.


Vài cậu nhỏ đi ngang qua hàng rào cạnh tôi. Một cậu có đôi mắt xanh lơ dạn dĩ tách ra khỏi hàng

- Can I walk with you ?

- Sure ! - tôi vui vẻ đáp

- You have a nice jacket.

- Thank you.

Tôi đáp và không quên cảnh giác ! Học trò ở đâu mà chẳng thế, chỉ sau có ma quỷ ! Ngày xưa hiền lành như đám con gái Nữ Trung Học Qui Nhơn chúng rôi cũng đã từng kéo qua trường Tăng Bạt Hổ chọc phá (lúc ấy TBH dời tạm về sát trường chúng tôi). Cầm đầu là nhỏ TP, hắn giả giọng Nẫu hay hết biết, nằng nặc đòi gặp người yêu tưởng tượng đang học lớp 12B. Mấy anh trực cổng không cho vô, hắn năn nỉ ỉ ôi thảm thiết và bầy con gái vờ ngây thơ chớp chớp mắt hùa theo, báo hại mấy anh TBH đổ mồ hôi hột !

Nên tôi biết lắm, phải nắm lấy game trước khi nó đi xa. Tôi nói qua bờ rào:

- Hey boy… Tôi đoán cháu sẽ trở thành boss một ngày nào đó.

- Me ? Why ? - cậu nhỏ đứng hẳn lại.

- Vì cháu bravo và friendly - thằng nhỏ cười toe toét vì được khen.

- Còn tôi ? - một thằng bé da nâu, đôi mắt đen thui sấn tới hỏi.

Tôi nhìn đôi chân chắc nịch không yên

- Cháu có thể trở thành cầu thủ nếu cháu muốn.

- Yeah ! - thằng nhỏ nhảy cởn lên.

Tiếng còi huýt to “Keep on track... You have five minutes left”.

- Bye ! Bye ! See you ! - Mấy bàn tay vẫy rối rít . Trẻ con mà, được khen mừng hết lớn !

Và sau giờ học, bữa ăn lunch dù miễn phí hay mua vài đô thì cũng với hôp sữa, trái cây, miếng bánh, không gọi là ngon nhưng luôn đủ dinh dưỡng. Thế nhưng, người ta thường không biết quí những gì mình đang có. Sau giờ lunch trong thùng rác đã có vô số những hộp sữa, miếng Piza vứt đi không thương tiếc ! Tụi nhỏ đã không hề biết là ở một nơi nào đó, có những đứa trẻ đang mò cua bắt ốc, cả ngày ngâm mình trong nước, chỉ mong đổi lấy chén cơm chứ đừng nói là ly sữa…

Tôi bước tiếp, nhìn qua các lớp học, không thấy mấy câu khẩu hiệu hay những lời giáo điều dạy phải yêu ai ghét ai.  Chợt nhớ cách đây nhiều năm ở một ngôi trường có tấm bia đã lâu đời ghi mấy điều răn của Đức Chúa trời, nhưng có phụ huynh không muốn vì cho là ảnh hưởng tới tín ngưỡng của con em họ. Thế là nhiều cuộc  họp của city và nhà trường đã diễn ra, rốt cuộc người ta cho xây một bức tường nhỏ để che tấm bia lại. Di tích vẫn được giữ và  tín ngưỡng vẫn được tôn trọng.  Các em không bị ảnh hưởng gì trước khi nó đủ trí khôn để chọn niềm tin cho mình. Không như ở một số nơi, chi muốn áp đặt, nên rồi vẫn cứ lạc hậu !


Bóng mát hàng cây  Magnolia hoa trắng trãi dài, có phải cũng giống bóng cây bàng quê tôi ? Lại nhớ “Nhặt lá bàng” với thàng Nỡm, nhớ lan man qua bài học thuộc lòng “Kỳ nghỉ hè ta về quê, nhà ta ở mé bờ đê... ”.


Đi ngang qua cái sân rộng của người ta lại nhớ ngang xương cái sân nhỏ xíu quê mình…


Hà Nguyễn

BÀI MỚI NHẤT
16/04/2019(Xem: 29)
Nhật Nguyệt dường như cũng hững hờ. Lòng người Hải Ngoại tỉnh hay mơ? Lá mùa Thu cũ còn nguyên nếp. Xác chiếc tàu xưa rực ngọn cờ. Một gánh can trường nồng chén rượu. Nửa đời sự nghiệp lạnh hồn thơ. Chừng nghe dù nở trong lòng địch. Ánh thép vươn theo lớp bụi mờ.
06/04/2019(Xem: 63)
Sáng thứ Bảy (13/9/75) em đáp chuyến xe lửa lúc 7 giờ 30 sáng vào Tuy Hòa cho kịp ngày mai Chủ Nhật lên thăm anh. Đi xe lửa thú lắm anh ạ, nhưng sốt ruột ghê, mãi đến trưa mới đến nơi. Ở Qui Nhơn nắng như thiêu như đốt thế mà Tuy Hòa lại mưa tầm mưa tã. Mặc dầu đã đến nơi nhưng em vẫn lo buồn kinh khủng, vì mưa thì đường lên Sơn Hòa bị trơn trợt, vất vả lắm.
06/04/2019(Xem: 59)
Chính họ là những anh hùng thầm lặng. Họ không được chết trên chiến trường, thân xác mang về “Nhà Vĩnh Biệt” với những tràng hoa ghi ơn, huy chương truy tặng, với những thủ tục chào kính cùng với điệu kèn ai oán, quan tài đi giữa hai hàng quân danh dự, và những phát súng chào tiễn biệt.
06/04/2019(Xem: 65)
Chúng tôi đã sống với nhau gần 50 năm hạnh phúc. Tuổi đời cách xa nhau khá lớn, 9 năm, tôi là người vợ may mắn được cưng chiều và chồng tôi không để tôi thiếu thốn điều gì, từ tình thương đến vật chất. Năm nay tôi bước vào tuổi 70, một người đàn bà còn đủ sức sống, sức khỏe.
31/03/2019(Xem: 83)
Giờ ngồi viết lại em càng thấm thía hơn khi nhớ về lần ấy cùng em Hoa lên thăm anh ở trại Sơn Định. Anh biết không… Em chẳng thể nào quên được hình ảnh hai chị em ráng sức đi lên những quãng dốc cao, vừa đến đỉnh đã nằm dài ra nghỉ mệt. Rồi tiếp tục đi lên dốc cao hơn… cao hơn nữa…
26/03/2019(Xem: 114)
* Bài xướng Tháng Mất Nhau Một Tháng Tư về khóc mất nhau Quê hương máu lệ thấm hoen màu Người xe chạy giặc dòng nghiêng ngã Đạn pháo dằn thây thịt nát nhàu Tiếng sét ly tan rền tủi nhục Khung trời kỷ niệm đẫm buồn đau Thương ngày súng gãy anh liều chết Mở lối cho em thoát xuống tàu Bửu Tùng