Còn lại gì cho nhau

11/12/20187:40 SA(Xem: 121)
Còn lại gì cho nhau

Đoản văn

 

Dòng thời gian thắm thoát rơi quá nhanh - mới đó mà đã hơn ba mươi năm qua rồi - mới ngày nào, tôi chỉ là chàng thanh niên ngớ ngẩn - mỗi sáng, mỗi chiều đứng bên gốc thông già len lén nhìn em vào lớp - vậy mà bây giờ, tôi đã là một ông già - tuổi hơn sáu mươi - mái tóc đã điểm sương - còn em - da mặt cũng đã có nhiều vết hằn theo năm tháng ? - Thời gian sao qua quá vội !

 

Nuối tiếc chỉ là nuối tiếc - chúng ta còn lại gì cho nhau trong những tháng ngày còn lại ? - tình yêu ! - đã hết rồi - còn gì để nói đến tình yêu - thời gian đã bắt đầu gậm nhấm thể xác chúng ta - những vết loang lổ hằn sâu trên khuôn mặt đã bắt đầu xuất hiện - em không còn nhìn tôi mỉm cười - tôi không còn nhìn em ngây dại - chúng ta chỉ còn lại một ánh mắt nhìn thương hại cho nhau . - Hai mái đầu đều đã bạc !

 

Buổi chiều này - sau hơn ba mươi năm - tôi lại gặp em - trong ánh mắt xa lạ - em ngỡ ngàng - tôi bất chợt. Cơn mưa cuối mùa đổ xuống nơi tôi và em đang đứng - em thì thầm nhỏ nhẹ như lời thì thầm nhỏ nhẹ xa xưa - mỗi lần tôi và em đi phố dưới mưa - "coi chừng mưa ướt" - lời dặn dò năm xưa đã gợi lại trong tôi biết bao kỷ niệm.

 

Ngày ấy, khi tôi gặp em - tôi chỉ là một thằng con trai lang bạc - đêm nằm rừng, ngày vượt suối - ra đi vì một lý tưởng vô hình hay tìm một tương lai mờ ảo mà tôi là một thằng con trai trong số những thằng con trai chưa hiểu thế nào là dối trá cuộc đời - để rồi một ngày cuối tháng tư - tôi âm thầm lặng lẽ đi vào nơi " cải tạo " tối tăm - còn em ngoảnh mặt quay lưng - ra đi không một lời từ biệt.

 

Hơn ba mươi năm trôi qua - dòng thời gian đã cuốn trôi biết bao dấu tích - nhưng cái dấu tích hằn khắc sâu trong tâm khảm tôi vẫn là em - bao năm đợi chờ tôi chấp nhận làm người cô độc - mong một ngày gặp lại em - dù là trong đắng cay oan nghiệt - và cái oan nghiệt đau đớn nhất đối với tôi là khi biết được người chồng hiện nay của em lại là người bạn thân nhất của tôi lúc còn ngồi ở ghế nhà trường - một người bạn thân nhất của chúng ta - khi em và tôi còn yêu nhau.

 

Còn lại gì cho nhau không em ? - có chăng chỉ còn là đắng cay, chua chát - cái mặn nồng xa xưa của chúng mình giờ như đã nguội lạnh - vậy là cuối cùng rồi chúng ta cũng đã gặp lại nhau - dù rằng quá muộn - nhưng có lẽ đây là lần gặp gỡ cuối cùng của tôi và em trong cuộc đời này.

 

Buổi chiều trên con phố Argyle của miền Chicago lạnh giá - người đàn ông cô độc lần lũi bước đi dù cơn mưa cuối mùa cứ đổ xuống - người đàn bà đứng lẳng lặng nhìn theo - dòng nước mắt rơi ...rơi dài ...rơi dài ...

 

Phan Tưởng Niệm

BÀI MỚI NHẤT
21/01/2019(Xem: 45)
Sau mấy ngày mưa dầm gió lạnh, hôm nay (20/1/2019) Nam Cali tạnh ráo nắng đẹp, tiết trời mát dịu. Và, tại Cinderella Studio Studio / Little Saigon Hội CHS LTQN có buổi Họp Mặt Tất Niên Mậu Tuất với khoảng một trăm Quan Khách và Cựu Học Sinh đến tham dự trong bầu không khí đông vui thân mật.
14/01/2019(Xem: 77)
Mười năm bóng mẹ qua đi. Lòng con trĩu nặng cực kỳ nhớ thương Vào chùa khói quyện mùi hương Trông lên ánh mẹ vấn vương trăm chiều Hồn quê lắng đọng muôn điều Thương cho con trẻ nặng nhiều ước mong Những ngày tháng đọng long đong Sắp vào ký ức trắng trong sau này
14/01/2019(Xem: 141)
Hội Ái Hữu Sư Phạm Qui Nhơn Nam Cali Họp Mặt Tất Niên Mậu Tuất
11/01/2019(Xem: 120)
Hằng năm ở miền Nam Cali vào đúng ngày Tết Dương Lịch thì thành phố Pasadena đã tổ chức diễn hành Rose Parade để chào mừng Tết Tây ở xứ Mỹ mà mình đã giới thiệu rồi. Giờ nhắc tới người Việt mình thì tuy sống ở xứ người, mà có những người vẫn nhớ vể Tết Ta ở quê mình...
07/01/2019(Xem: 143)
Vũ Đoàn LTQN tích cực tập dợt một nhạc cảnh đóng góp cho ngày Đại Lễ Đống Đa.
04/01/2019(Xem: 102)
Tôi vốn không phải là dân Sài Gòn. Tôi là thằng con trai miền Trung vô Sài Gòn kiếm cái chữ từ những năm cuối của thập niên sáu mươi, đầu bảy mươi của thế kỷ trước. Là thằng sinh viên nghèo tự lập chẳng ai nuôi nên tôi chỉ quanh quẩn ở những xóm lao động của Sài Gòn hoa lệ thời ấy.