27/10/2018(Xem: 975)
Người trong cõi nhớ mênh mông Gối chăn tơ tóc may màn cõi không Lúc nào trời cũng chớm đông Cho nên ray rức mộng đầy gối hoa Mây xưa bỏ núi chẳng qua Hờn ai đứng giữa trăng tà phố sương Liễu reo mấy khúc đoạn trường "Ôi trong cõi nhớ em thường đứng đâu ?"
26/10/2018(Xem: 912)
Đôi khi ngồi dưới bóng chiều buông tôi đã quên rằng tôi là ai. Tại sao và tại sao tôi lại thế này. Không thực với đời mà ảo mộng với thơ. Tôi nhớ bạn bè tôi, tôi nhớ thầy cô tôi, tôi nhớ người tình tôi... Ôi chao nhớ chi nhiều, hóa ra mộng mị chiêm bao. Ai người lăng lắc, ai người ngồi cạnh bên tôi? Giọt nước mắt thơ ngây đã khô rồi khi qua tuổi sáu mươi.
25/10/2018(Xem: 931)
Giã biệt (gửi Ph.Th. Th.) Trăng sầu soi bóng người đi Ta ngồi bứt tóc bên ly rượu nồng Ước thề có núi cùng sông Rằng em nay đã bạc lòng quên ta Đêm nay vằng vặc trăng ngà Nhớ em ra ngắm Hằng Nga ngậm ngùi Em đi bỏ dở cuộc vui Bỏ sông bỏ núi chôn vùi ái ân Nhìn về chốn cũ bâng khuâng Ngóng trông nhau đã bao lần xuân qua
23/10/2018(Xem: 987)
tình xa em về rũ áo tình xa tôi ươm giấc mộng mù sa bên trời nghìn thu mưa vẫn còn rơi chiều qua phố lạ tơi bời nhớ em nắng chiều về qua góc phố ngày xưa trái tim khờ dại ngẩn ngơ nắng chiều mưa rơi còn mãi rơi nhiều tình yêu thuở ấy tiêu điều cõi tôi
20/10/2018(Xem: 931)
Lại một mùa Xuân nữa lưu lạc xứ người... Lòng trĩu nặng, bồi hồi nhớ Xuân xưa... Xuân quê nhà, Xuân quê người... ... Tôi muốn thét lên thật to, tôi muốn làm cái gì đó, nhưng tôi ngồi bất đi bất dịch, mắt nhìn lên bàn thờ, nhìn hình ảnh những người thân yêu, muốn nói với họ nhiều điều nhưng không thể...
20/10/2018(Xem: 897)
Ở tù tôi hái cải bay, Nấu canh vị ngọt đêm ngày cầm hơi. Anh em cùng nói cải trời, Cảm ơn thượng đế thương đời lao lung. Qua đây quí vợ vô cùng, Em tìm đâu thứ rau rừng ngày xưa ? Một thời dãi nắng dầm mưa, Thăm nuôi gồng gánh chẵn vừa sáu năm. Biết em từ thuở mười lăm, Lung linh, huyền hoặc trăng rằm sáng trưng.
16/10/2018(Xem: 949)
Em ngỡ lá Thu màu đỏ sao ? Em đem Thu tới tự năm nào. Với Thu sắc đỏ trên màu áo, Ta đã nghe lòng ta nao nao... Im vắng như từ cõi hư vô, Thoáng nghe tiếng lá thật mơ hồ. Một thời Thi Sĩ Lưu vang vọng: Ngơ ngác nai vàng dẫm lá khô !
16/10/2018(Xem: 918)
Dung dăng dung dẻ viếng rừng thu Nơi chốn hoang sơ chẳng bụi mù Lá vàng run rẩy thi nhau rụng Lối vắng thưa người khách viễn du Rừng hoang lá đổ ung dung bước Các nàng tiên đẹp dạo rừng phong Dưới chân xào xạc âm vang nhẹ Như khúc tình ca “Tuổi Trăng Rằm”
16/10/2018(Xem: 891)
Nhỏ đi đâu mà áo dài guốc nhọn Mùa về chưa mà lá đã ngập đường Mưa có rơi thì xin hãy nhẹ vương Đừng để lấm gót chân giày rất nhọn...
16/10/2018(Xem: 818)
Tháng ngày cứ mãi trôi qua Nắng mưa lớt phớt đời này kiếp sau Bốn mùa thay đổi qua mau Nụ hoa ngày trước đổi màu thời gian Dẫu rằng khoe sắc thiệt hơn Ngàn năm cổ tích vẫn còn nhục vinh Trải qua bao cuộc hành trình Sắt son chỉ có nghĩa tình đó thôi !
BÀI MỚI NHẤT
31/05/2020(Xem: 43)
... tình hình chiến sự ngày càng sôi động và khốc liệt hơn đã cuốn hút tôi biền biệt vào cuộc chiến, nên tôi không có dịp về thăm lại Thầy tôi - một Vị Thầy Khả Kính và cũng là một Chiến Sĩ Bình Dị. - Thưa Thầy, sau biến cố ba-mươi-tháng-tư-bảy-lăm-đen-tối ấy Thầy ra sao, hiện giờ Thầy ở đâu ? Với em, ở vào lứa tuổi xấp xỉ sáu-mươi này, em vẫn ước ao được gặp lại Thầy, dù chỉ một lần thôi, Thầy ơi !
28/05/2020(Xem: 73)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 72)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 96)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 91)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 121)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?