30/09/2018(Xem: 971)
Mơ ước về quê thăm bà con, Bao năm tình nghĩa đã hao mòn. Ngày xưa “Một mặt hơn mười gói”, Nay gói cần hơn nữa, chẳng còn... Mơ ước về quê được lang thang, Non xanh nước biếc đẹp muôn vàn. Núi ai phá đá làm nham nhở ? Đất cũng đào sâu thành lỗ hang ! ...
27/09/2018(Xem: 942)
Qui Nhơn có nước biển xanh, Có bãi cát trắng chạy quanh ven bờ. Xa xa là rặng núi mờ, Có hàng dương liễu vật vờ gió lay. Trời yên gió lặng trăng đầy, Trời gầm gió thét sóng dầy lên cao. Ban đêm có những vì sao, Ngồi nghe sóng biển ngắm sao trên trời. Thật là thú vị biết bao, Tôi yêu biển mãi không sao phai mờ.
26/09/2018(Xem: 926)
Em giáo sinh Nha Trang Anh học trò Võ Tánh Một đứa trong Phan Rang Một tên ngoài Bình Định Tình cờ trọ chung nhà Một năm rồi cách xa Cô giáo sinh bé nhỏ Tóc xõa đôi bờ vai Mắt buồn nét phôi phai Má hồng không son phấn Mơ màng trước tương lai Lạc chân vào Bình Định Ai xui ai về đây
25/09/2018(Xem: 989)
Lâu rồi không ngắm cành xanh nữa mới hay lá đã rụng quanh đời ai đi gom lá mùa trong gió để hỏi chuyện ngày xưa trên vách thời gian còn lau lách về đâu? hay chỉ trở về ríu rít lần phiêu bạt Có bao nhiêu chân tình lúc xưa ấy thật sâu mà bao năm vẫn khắc khoải một ngày đã cũ kẻ yếu đuối luôn bắt mình suy nghĩ không muốn buông dù thật chậm một hao gầy
12/09/2018(Xem: 2178)
DƯA HẤU Dưa hấu năm nay lại mất mùa, Trồng chơi vài quả khỏi cần mua. Cuối tuần ngắm nghía, tha hồ hái, Thu hoạch liền tay, thấy khoẻ chưa ? Dưa nhà trồng, không hoá chất đâu ! Ruột dưa đỏ thắm tựa màu môi, Của cô thiếu nữ đang xuân thắm, Mơ ước Tình Yêu giấc mộng đầu ! ...
30/08/2018(Xem: 1117)
Em đã ra đi Ngỡ không còn gì để nhớ Nhưng chẳng phải gì để quên Có chút gì đã vỡ Trong lòng chiều mông mênh Khi mây trĩu trên cao chưa nỡ lòng rớt hạt Và hoài niệm chưa bao giờ thôi hát Trong hốc nhớ ngày xưa vọng hối hả tiếng ve Chút tình cũ tưởng như chưa cầm - không thả Lời thương chưa nói đã ngọt môi người Ngày lại ngày men nồng trong mái tóc Anh bên đường Em thả rối hương bay
25/08/2018(Xem: 1005)
* Thương tặng Lệ Hiền Vẫn còn phong độ của hôm xưa, Cũng dáng kiều nương thật dễ ưa. Biển trời lồng lộng Cancun đó, Em có vui lòng nán lại chưa ? Sáng tắm biển xanh với nắng vàng, Chiều cùng phu tướng dạo lang thang. Tối về ngơi nghỉ hồn thanh thản, Cho kiếp hoa xinh khỏi úa tàn ! Mặt xinh da trắng vẫn còn tươi, Đẹp nhất nơi em vẫn nụ cười. Đem mến thương cho người đối diện, Nhân đức, đoan trang chín vẹn mười !
19/08/2018(Xem: 1449)
Mỹ ơi vĩnh biệt em tôi ! Thương em từ thuở xa xôi quê nhà ! Hai em mất Mẹ, còn Cha, Tuổi thơ vất vả cũng qua lâu rồi ! Anh em thành đạt, cao ngôi ! Trải qua chiến cuộc mấy hồi trắng tay. Gia đình qua Mỹ mới hay, Bắt đầu khởi nghiệp, ra tay tảo tần.
17/08/2018(Xem: 2375)
* Cầu mong cho hương hồn anh Nguyễn Trọng Mạc an vui nơi cõi Vĩnh Hằng. Lẵng hoa này như một lời nhắc nhở rằng, chúng em sẽ mãi nhớ về anh. An nghỉ anh nhé ! Chia Buồn Cùng Nghĩa Nguyễn Bích Sơn Bạn tôi nay trở thành quả phụ Đang lúc tình nồng ở cạnh bên Rồi nay lại khóc thân đơn lẻ Anh hỡi ! Sao mà vội sớm đi ? Gia Đình Nguyễn Bích Sơn THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
17/08/2018(Xem: 1489)
Nghe tin anh Mạc qua đời, Lòng Sen hốt hoảng, rã rời Nghĩa ơi ! Xa xôi thương bạn lệ rơi, Xót cho thêm một cõi đời đơn côi ! “Năm mươi năm đã cùng nhau, Sẻ chia hạnh phúc, buồn đau đời thường. Giờ đây đứt gánh giữa đường, Đau thương gánh cuối anh nhường mình em !” Bạn bè càng xót xa thêm, Nguyền xin sát cánh, ngày đêm chăm cùng. Khóc người hoà lệ khóc chung, Sẻ chia cùng bạn mấy dòng tâm tư.
BÀI MỚI NHẤT
31/05/2020(Xem: 43)
... tình hình chiến sự ngày càng sôi động và khốc liệt hơn đã cuốn hút tôi biền biệt vào cuộc chiến, nên tôi không có dịp về thăm lại Thầy tôi - một Vị Thầy Khả Kính và cũng là một Chiến Sĩ Bình Dị. - Thưa Thầy, sau biến cố ba-mươi-tháng-tư-bảy-lăm-đen-tối ấy Thầy ra sao, hiện giờ Thầy ở đâu ? Với em, ở vào lứa tuổi xấp xỉ sáu-mươi này, em vẫn ước ao được gặp lại Thầy, dù chỉ một lần thôi, Thầy ơi !
28/05/2020(Xem: 73)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 72)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 96)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 91)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 121)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?