13/03/2018(Xem: 1393)
Gió phóng khoáng gánh theo hương muối mặn Nắng cứ hồng sóng sánh nhịp sóng xô Mọi con đường đều dẫn về với biển Nhơn Châu xa như sương khói mơ hồ &*& Trăng Nguyên Tiêu dẫn ai về Ghềnh Ráng Đồi Thi Nhân nghe dìu dặt tiếng thơ Nén hương muộn ấm mộ Hàn Mặc Tử Thơ gọi trăng trăng sáng tự bao giờ
08/03/2018(Xem: 1208)
* Kính tặng các đồng nghiệp Giáo Viên của tôi tại VN Thương cho Phụ Nữ nước ta, Mỗi năm chỉ Tám Tháng Ba một ngày. Được tôn vinh, được nghỉ tay... Được quà tặng, được vui say như người... Suốt năm tất bật đứ đừ... Bệnh không dám nghỉ, mỏi ư dám nằm ! Con bầy lớn mấy cũng chăm, Việc nhà nhỏ mấy cũng nhằm tay Me. Một khi yên ổn mọi bề, Là khi Phụ Nữ đã về nghỉ hưu. Là khi tuổi đã xế chiều, Còn cần chi nữa cho nhiều Tám / Ba ? Đàm Hoa (8/3/2018)
05/03/2018(Xem: 1238)
Sáng nay bên nhánh hồng đào, Đàn chim ríu rít vui chào đón Xuân... Trời xanh mây trắng ngại ngùng, Nhìn đàn chim nhỏ vui mừng chúc nhau... Lung linh giọt nắng trên đầu, Dịu dàng gió thoảng từ đâu lại về… Ru hồn lữ khách còn mê, Say sưa giấc mộng bên lề cuộc chơi… Cỏ non mơn mởn bên trời, An hòa hạnh phúc mọi người cùng vui...
01/03/2018(Xem: 1338)
Nụ hồng chớm nở sắc xuân, Mảnh mai, e ấp, bâng khuâng nhú chồi ! Nắng mai toả sáng tinh khôi ! Ấp yêu sưởi ấm bên nhau lá cành ! Sẻ sàng cơn gió thoảng nhanh, Ngại ngùng chi nữa, ta dành riêng thôi ! Đất trời Texas thương đau, Hai trận bão lớn theo nhau tan tành , Chúa Xuân đem lại an lành ! Đất đai tươi mới, trời hanh nắng vàng ! Muôn dân hạnh phúc ngập tràn, Mừng Xuân ta hát muôn vàn khúc ca !
28/02/2018(Xem: 1393)
Mộc lan lộng lẫy ngoài sân nắng ! Ấm áp lòng ai với mong chờ Hoa ơi ! Hoa đẹp mừng Xuân đến ! Mang lại ngày Xuân nét mộng mơ... Trời xanh chan chứa tình Xuân ngát Hương thơm bay rợp khắp muôn nhà Mong nàng "Sơn Nữ" vui vui mãi Cả một trời Xuân bao thiết tha !
11/01/2018(Xem: 1348)
tú tài xong... Thủ Đức liền lao theo bóng ngọn đuốc thiêng đang chờ kịp đâu tay vẫy thầy cô càng không lần cuối với o bạn lòng !... mồ hôi tuôn chín tháng ròng tám tuần huấn nhục tóe lòe con ngươi bâu áo quai chảo vừa tươi cầm sự vụ lệnh mếu cười lên xe !...
15/12/2017(Xem: 1575)
Một ngày bỗng chợt trên phây-búc được tin thằng bạn cũ qua đời Xa tận phương trời không đến được Đành mượn giòng thơ viếng bạn thôi Xưa cũng có người thơ khóc bạn Ta nay hậu thế múa rìu sao Ô hay! Nhớ bạn thì ta khóc Ai cấm ta đừng... một nỗi đau
10/12/2017(Xem: 1403)
Chiếc school bag giờ ngủ yên trên lưng người cựu lính Mà ngày xưa là chỗ của ba lô Mà ngày xưa bảy ngày gạo với lương khô Một tấm poncho thêm tấm hình đứa con chưa đầy 6 tháng Thay vào đó là những bó tràm bó tranh bó lác Trên lưng người thất trận “ngụy” quân
06/12/2017(Xem: 1298)
Người Homeless ngồi dưới gầm cầu Golden West Cười với mây và thả ngụm khói bay Giấc mơ trưa nay? Tôi hỏi, gã cau mày: "Một chiếc Hamburger, một lon bia thật lạnh" Rất hồn nhiên gã xòe bàn tay bụi bặm: "Cô có thể cho tôi?" Tôi lục lọi hoang mang trong sâu thẳm tiếng cười Không hề nhuốm một nỗi niềm cay đắng "Một căn nhà, một chiếc xe, một gia đình đầm ấm?" "Ồ không, sao lại phải bận tâm với khoảnh khắc đó khi cuộc đời vốn ngắn"
04/12/2017(Xem: 1301)
Xa trường từ thuở ấy Tôi nào hay... nào hay Lớp xưa còn ở lại Ghế, bàn bỗng chông chênh Xa trường, xa bè bạn Nét phấn còn dở dang Mong manh lớp bụi nhỏ Chùm nắng đùa như mưa
BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 30)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 52)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 65)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 57)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 99)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !