Cám ơn Việt Nam

11/06/20181:30 CH(Xem: 1196)
Cám ơn Việt Nam

Cám ơn Việt Nam

 

Tôi đã khóc khi vào trang youtube
Thấy Sài Gòn thức giấc giữa cơn mơ...
Đẹp làm sao bao năm tháng mong chờ...
Sài Gòn thức tỉnh... Ôi Sài gòn tỉnh thức... !
Đẹp làm sao... triệu cõi lòng sôi sục...
Cùng đứng lên dưới nóng bức trưa hè
Chống xâm lăng, chống “đặc khu kinh tế”
Cám ơn Sài Gòn, cám ơn quê hương ngạo nghễ…
Hát vang trời “tiếng thét vạn con tim”
Vì tự do, độc lập hãy đứng lên...
Đừng khiếp sợ, đừng cúi đầu chờ đợi...


Tôi đã khóc vì niềm vui đang tới...
Không phân chia Nam, Bắc, Trung Nguyên...
Cùng nắm tay đứng dậy thề nguyền...
Ta nhất định có ngày mai quang phục...
Cám ơn Sài Gòn...
Cám ơn Tổ Quốc...
Cám ơn quê hương cho tôi niềm mơ ước...
Sẽ có ngày đất nước được tôn vinh...
Đàn trẻ thơ thôi sẽ hết đi tìm...
nơi xứ lạ với nỗi buồn vong quốc...
Việt Nam ơi... !!! Xin hãy đừng khuất phục… !!!

Kỷ niệm ngày 10 tháng 6 năm 2018

Tấn Lê

BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 30)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 52)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 65)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 57)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 99)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !