MỘT GÓC TRỜI QUÊ

10/12/201811:53 SA(Xem: 909)
MỘT GÓC TRỜI QUÊ

* Thêm một bài về nỗi niềm xa nhớ.


MỘT GÓC TRỜI QUÊ


Có những sớm mai Hà nội,
Tĩnh lặng góc vườn Bách Thảo,
Nhộn nhịp đầu phố phở Thìn,
Cùng hoà dòng người đông đảo,
Tìm riêng hạnh phúc cho mình !

Hồ Gươm êm đềm mắt biếc,
Muôn đời xoả tóc chờ ai ?
Ngậm ngùi hay đang nhớ tiếc, 
Trời xanh: Tháp Bút vẽ hoài !

Có tiếng chim Gi vừa hót,
Khẽ khàng, e ấp đâu đây,
Tiếng chim khiến lòng thương xót ,
Đời vui ít, khổ sao đầy ?

Em cho tôi khung trời nhỏ,
Bóng cây rợp mát trưa hè, 
Tiếng côn trùng ca trong cỏ,
Mình ngồi yên lắng tai nghe.

Một bản tình ca mộc mạc,
Cùng lời thầm thĩ từ tim,
Đất trời hoà chung điệu nhạc,
Đắm say, tha thiết, êm đềm !

Khoảnh khắc yêu đương áo vọng,
Đời thường cay đắng, nhiêu khê,
Gặp nhau chỉ là trong mộng,
Quắc quay, khắc khoải hướng về.

Một thời ấu thơ chưa vẹn,
Một thuở ái ân chưa tròn,
Thì linh hồn tôi xin hẹn,
Ngàn năm mây trắng vẫn còn !

Hà Nội phố phường diễm lệ,
Hà Nội tôi đứng bên lề,
Làm người lữ hành trễ muộn
Chỉ xin một góc trời quê ! 


Đàm Hoa
BÀI MỚI NHẤT
31/05/2020(Xem: 43)
... tình hình chiến sự ngày càng sôi động và khốc liệt hơn đã cuốn hút tôi biền biệt vào cuộc chiến, nên tôi không có dịp về thăm lại Thầy tôi - một Vị Thầy Khả Kính và cũng là một Chiến Sĩ Bình Dị. - Thưa Thầy, sau biến cố ba-mươi-tháng-tư-bảy-lăm-đen-tối ấy Thầy ra sao, hiện giờ Thầy ở đâu ? Với em, ở vào lứa tuổi xấp xỉ sáu-mươi này, em vẫn ước ao được gặp lại Thầy, dù chỉ một lần thôi, Thầy ơi !
28/05/2020(Xem: 73)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 72)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 96)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 91)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 123)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?