Thơ Xướng - Họa "Tháng Tư Đen"

26/03/20191:28 CH(Xem: 1199)
Thơ Xướng - Họa "Tháng Tư Đen"

Thơ Xướng - Họa "Tháng Tư Đen"

 
ditan 01

* Bài xướng

 

Tháng Mất Nhau

 

Một tháng Tư về khóc mất nhau

Quê hương máu lệ thấm hoen màu

Người xe chạy giặc dòng nghiêng ngã

Đạn pháo dằn thây thịt nát nhàu

Tiếng sét ly tan rền tủi nhục

Khung trời kỷ niệm đẫm buồn đau

Thương ngày súng gãy anh liều chết

Mở lối cho em thoát xuống tàu

 

Bửu Tùng

 

* Bài họa 1

 

Hoài Niệm Tháng Tư Đen

Em hỡi, tháng Tư thất lạc nhau

Giang sơn tắm máu, đã thay màu

Lìa xa đất mẹ, cơ đồ nát

Bỏ lại quê cha, xã tắc nhàu

Viễn xứ lòng mang bao nỗi nhớ

Quê người dạ chứa bấy niềm đau

Bóng chim tăm cá, ôi biền biệt

Lỡ mất đời ta, bởi chuyến tàu !

 

Duy Anh

 

* Bài họa 2

 

Mất Nhau

 

Nhà tan nước mất phải lìa nhau

Cảnh sắc mùa xuân cũng úa màu

Đạn réo bom gầm xương thịt nát

Đầu rơi máu đổ xác thân nhàu

Con thơ lạc mẹ niềm cay đắng

Vợ trẻ xa chồng nỗi đớn đau

Giặc bắn nà theo anh cố chết

Đưa em vượt thoát xuống boong tàu

 

Dinh Tuong


* Bài họa 3

 

Tháng Tư Lại Về

 

Tháng Tư ngày ấy ta xa nhau

Đất nước chuyển xoay đã nhạt màu

Khói lửa hoang tàn, nhà đổ nát

Bao người ngã gục, thân tâm nhàu

Xa lìa đất mẹ, lòng chua xót

Đất mới quê người, một nỗi đau

Từ tháng Tư Đen, mình mất nước

Và rồi chậm bước xuống con tàu

 

Nguyễn Bích Sơn - K6.N2


* Bài họa 4

 

Tháng Tư Buồn

 

Em biết rằng ta đã mất nhau

Tháng Tư năm ấy dẫu phai màu

Ghi mãi trong em bao niềm nhớ

Lìa xa quê mẹ mặt úa nhàu

Dìu dắt nhau đi tìm nơi tránh

Bè lũ xâm lăng gieo buồn đau

Bỏ lại quê hương cho lũ cáo

Lênh đênh đầu sóng một con tàu

 

Lê Vương Tấn - K7

 

* Bài họa 5

 

Niềm Hy Vọng
 

Tháng Tư kinh hoảng thuở bên nhau,
Phải chăng duyên nợ chửa phai màu.
Nửa vòng trái đất sao còn gặp ?
Dù trái tim ta đã úa nhàu !
Quên chăng năm tháng đầy tủi nhục.?
Rừng sâu núi thẳm... những sầu đau
Để lây lất sống ta còn chút:
Le lói niềm tin : Bước xuống tàu !

Lê Thị Hồng Sen - K6.N2

 

* Bài họa 6

 

Hy Sinh 

Từ tháng Tư buồn ta mất nhau,
Quê hương tuôn máu lệ chung màu.
Xác người chồng chất, thây từng đống,
Ngơ ngác em thơ mặt úa nhàu.
Hỏi mẹ tìm cha em nơi đâu ?
Xác xơ, tuyệt vọng với nỗi đau.
Có anh lính trẻ đang liều chết :
“Ôm cổ anh đưa bé xuống tàu... !”


Lê Thị Hồng Sen - K6.N2


* Bài họa 7

 

Quốc Hận !

Quê Việt ơi mình có mất nhau ?

Hùng sử hiên ngang thắm sắc màu.

Oai phong TrưngTriệu sao chẳng nhớ,

Lại để giang sơn bị nát nhàu ?

Bè lũ Cộng nô hèn lẩn tránh,

Để bọn Tàu ô gieo khổ đau.

Hãy vùng lên con cháu Lạc - Hồng,

Lưu vong nung nấu ngày khôi phục.

Quốc hận há chìm theo mạn tàu ?

 

Nguyễn Thị Nghĩa - K6.N2

ditan 02

BÀI MỚI NHẤT
02/08/2020(Xem: 70)
Nếu ai hỏi tôi, ảnh hưởng lớn nhất để tôi trở thành người ngày hôm nay, biết rung động trước hình ảnh của Ngoại già lầm lũi quang gánh đổ bóng gầy dưới ánh đèn vàng, biết nhung nhớ một khe gió luồn qua hai tấm ván hở của vách tường ngày xưa nhà Mẹ, biết man mác buồn mỗi khi đến hè và trống vắng với một tiếng gà khan gáy ở sau đồi,... Câu trả lời là Âm Nhạc Miền Nam.
26/07/2020(Xem: 108)
Ngày mai, tôi phải đi viện dưỡng lão… Không phải bất đắc dĩ, thì tôi cũng không muốn đi viện dưỡng lão đâu. Nhưng mà từ khi sinh hoạt hàng ngày không còn có thể tự xoay xở, mà con gái vừa làm việc bận rộn vừa phải chăm sóc cháu trai, không rảnh để quan tâm mình, đây dường như là sự lựa chọn duy nhất đối với tôi.
20/07/2020(Xem: 147)
“Một thế hệ ngoảnh mặt lại với lịch sử là một thế hệ không có quá khứ – và cũng không có tương lai” (Robert A Heinlein) Là một học sinh từng say mê môn Sử, tôi không thể tưởng tượng được, có một ngày môn học đó bị khai tử !
18/07/2020(Xem: 145)
Con người là cả trời mâu thuẫn. Có những lúc chúng ta cảm thấy rất đau khổ, buồn bã và luôn than vãn "Sao tôi khổ quá vậy Trời?". Nhưng cũng có những lúc chúng ta thấy tâm hồn phơi phới, đất trời ngời sáng và niềm vui dâng lên trong lòng. Bạn có muốn những phút vui tươi và hạnh phúc kéo dài và những giây phút buồn chán giảm thiểu không ?
01/07/2020(Xem: 247)
Qua hai ngày xếp hàng từ 2 giờ sáng vẫn không mua được vé xe đò, ba tôi đành đưa tôi lên tàu, lúc bấy giờ đường xe lửa chỉ đến được Phù Mỹ. Ba tôi cầm tay tôi trấn an "Từ đây con đón xe đò ra Bồng Sơn, không xa đâu nhưng Ba phải về". Tôi leo lên chiếc xe lam ọp ẹp mà nước mắt cứ ứa ra, tôi sẽ đến một nơi xa lạ, không người quen biết, không chốn ăn ở...
30/06/2020(Xem: 255)
Vinh kể tiếp : “Hôm sau, may quá khách sạn gọi cho biết họ đã tìm ra tấm thẻ bài đó và sẽ cho người đem vô Cam Ranh cho em. Em mừng quá, mừng đến chảy nước mắt, còn mừng hơn bắt được vàng. Em cũng không quên hậu tạ cảm ơn người đem tấm thẻ bài lại cho em. Vậy là anh Thanh lại phù hộ cho em nữa rồi... "