Tên du đãng và “Bà Nội Nhỏ”

05/02/201810:31 SA(Xem: 556)
Tên du đãng và “Bà Nội Nhỏ”

* Trích ĐS CHS LTQN 2017


Tên Du Đãng là fan của những thần tượngTrần Đại, Lê Hùng... nghĩa là những tay giang hồ anh hùng mã thượng thực hư khét tiếng trong... tiểu thuyết của Duyên Anh, là đệ tử chân truyền của sư phụ Trần Đình Cãi... từng lên võ đài tỉ thí nhiều lần khi thắng khi thua chớ nhất định không chịu hòa bao giờ. Và quan trọng hơn hết là... bạn hàng xóm của “Bà Nội Nhỏ”.

Tên Du Đãng nguyên không phải là du đãng mà từng là một chàng du ca tài hoa lãng tử trong nhóm Tuổi Trẻ Hôm Nay của thầy Quang. Chúa ơi ! Nhìn chàng ôm đàn đến giữa đời là mấy trăm đôi mắt hai mí, một mí, lá răm, lá mít, bồ câu, bồ hòn... gì gì đi nữa cũng đều đứng hình, nhìn chàng không chớp, chỉ mong có cơ duyên mang chàng, ủa quên, ủa quên, mang tiếng hát của chàng về bỏ túi riêng không cho ai nghe ké !

Duy chỉ có đôi mắt một mí rưỡi của “Bà Nội Nhỏ” là vô cùng hờ hững, bởi đêm nào chàng hàng xóm này chẳng lây lất cùng 4 đứa em trai của “Bà Nội Nhỏ” trống kèn đàn hát um sùm cạnh mấy chậu Quỳnh trên sân thượng đến nỗi “Bà Nội Nhỏ” phải gào lên : "Im đi giùm chút cho tui học có được không hả!!! ". (Phải chăng sau này "Quỳnh Hoa Mấy Cội" manh nha ra đời từ những đêm trăng sáng đó để làm điêu đứng giới giang hồ ca nhạc ?).

Lại chỉ có “Bà Nội Nhỏ” quan tâm phê phán bằng cách tạt một gáo nước lạnh ngắt : "Quỳnh Hoa Mấy Chậu thì có !". Và cũng rất tử tế băn khoăn góp ý : "Theo tui, cội là cái gốc cây bự sự á. Còn Quỳnh thì mong manh từng nhánh. Đừng có mà ỷ có chút hoa tay viết này kia khác nọ để làm sai lạc ngữ nghĩa. Đời sau lại u u minh minh, tốn giấy tốn mực bút chiến om sòm, mất công cãi lộn !”.

“Bà Nội Nhỏ” rất dư hơi nhiều chuyện, nhưng ngẫm đi nghĩ lại, cân đếm đong đo, có “Bà Nội Nhỏ” cuộc đời thêm tốt đẹp nên Chàng Du Ca (trước khi biến thành Tên Du Đãng) gật gù đồng cảm và thập phần yêu quý !

“Bà Nội Nhỏ” nguyên chỉ là một con nhóc, đo với 4 đứa em trai thì Nó chỉ đứng ngang vai. Khi mấy đứa em chở đi đâu đó, ngồi sau xe cứ bị bọn bạn tụi nó hỏi : "Con nhóc đó là ai ?". “Bà Nội Nhỏ” cứ hất cái mặt nghinh nghinh lên trời chứng tỏ ta đây người lớn, không thèm quan tâm. “Bà Nội Nhỏ” còn có một biệt tài dễ giận là không cười không nói ở chốn đông người, làm như là Ở Chốn Nhân Gian Không Thể Hiểu !!! Bởi vậy giang hồ đồn đoán Nó ngọng, hoặc câm hoặc nặng tội hơn là khinh người. Bởi ông bà ta mới nói  : Đừng nghe lời đồn đãi, cứ một trăm lời đồn là có tới 99 lời rưỡi là sai !”. Tội, Nó bị oan bị ức, Nó chỉ hơi tự kỷ chút xíu và thiếu tự tin khi cạnh Nó không có vài... chục người  mà Nó tin tưởng yêu thương.


Nhưng nói cho công bằng là Nó khá xinh, nên đi học về cũng có vài cái đuôi đi theo... Mà đâu phải cái đuôi nào cũng hiền lành kiên nhẫn... Gót giày lặng lẽ đường quê... đâu trời; cũng có cái đuôi du côn du kề quá đáng ! Cái Đuôi này học trường Kỹ Thuật, (nếu cần thiết Nó cũng gặp thầy Hiệu Trưởng Lại Kim Tỵ để mét dễ dàng, nhưng Nó chép miệng : “Chuyện trẻ con, để trẻ con giải quyết !”), con ông to bà lớn (nhiều năm sau gặp lại ở Bolsa, trong một văn phòng khai thuế, cả hai ngờ ngợ nhìn nhau thấy quen quen, và Cái Đuôi chuộc tội bằng cách... lấy thuế nhiều tối đa về cho Nó.


Đẹp trai, con nhà giàu, giỏi võ, học dốt và quen thói du côn, đi theo cả tháng, hỏi han lắm chuyện, làm đủ trò mèo... Nó cũng không thèm trả lời trả vốn, để một mình Cái Đuôi độc thoại. Mất mặt bầu cua với bạn bè, Cái Đuôi giận dữ nẹt pô chiếc Kawasaki tóe lửa xẹt qua mặt Nó ngay cạnh Ty Cảnh Sát, mất hồn nó  xỉu. Cái Đuôi cũng té dài. Vậy là còi hụ inh ởi, cảnh sát có mặt ngay hiện trường gây án. Ba nó, ba Cái Đuôi, ông cai trường, Soeur Hiệu Trưởng, Thầy Cô  Giáo, và bọn học sinh các trường chung quanh xúm lại coi còn hơn hội chợ. Soeur Hiệu Trưởng chỉ mặt Cái Đuôi đang tái xanh tái mét : "Cậu này từng mang trả lại cái cặp Tiểu Di đánh rơi mà sao bây giờ lại đổ đốn thế ?". Bố Cái Đuôi cũng giận tái mặt : "Thằng khốn kiếp, cho ăn học uổng tiền uổng công". Chỉ có ba Nó là điềm tĩnh : "Không sao, con bé cứ mất hồn là ngất xỉu, chẳng có gì đâu !".

Nghe tin dữ, Tên Du Đãng từ trường Bồ Đề phóng về bằng tốc độ của âm thanh và ánh sáng để chua xót nhìn cuộc chiến vừa tàn. “Bà Nội Nhỏ” lên xe tài xế chở về, Thằng Cái Đuôi cà nhắc dựng lại chiếc Kawasaki... Chẳng có hình phạt nào giành cho Cái Đuôi ! Tên Du Đãng nổi máu anh hùng giữa đường thấy chuyện bất bình là chết cha mày cái thằng gây án, nhất là gây án với... “Bà Nội Nhỏ” ! Và lập tức lên phương án trả thù dù “Bà Nội Nhỏ” không hề tróc một chút da.

Tên Du Đãng một thân một mình đến Công Viên Bạch Đằng hẹn ân oán giang hồ với thằng Cái Đuôi. Thằng Cái Đuôi có mặc cảm tội lỗi, lại ỷ mình võ nghệ cao cường nên đơn thân ra chỗ hẹn.

Tưởng một chọi một trên Quang Minh Đỉnh thâm u cổ quái dưới chân Đức Thánh Trần chỉ tay ra biển, không ngờ hàng hàng lớp lớp dân tình đua nhau đứng chờ đông hơn coi xiếc thú. Dân Bồ Đề (phe Tên Du Đãng), Dân Kỹ Thuật (đứng coi chơi vì cho rằng Cái Đuôi làm mất mặt trường), Dân Bá Ninh (gà nhà của “Bà Nội Nhỏ”) lẫn một mớ cô nương Thánh Tâm đến cổ vũ cho Tên Du Đãng lấy lại công bằng. Chuyện liên quan tày trời đến “Bà Nội Nhỏ”, nhưng không thấy cô nàng xuất đầu lộ diện, mấy nàng Thánh Tâm chép miệng : Nó là con Thỏ nhát gan ngu ngốc !”.

Tên Du Đãng dằn mặt bằng cách quàng cái tội sát nhân cho Cái Đuôi :

- Mày âm mưu giết người cướp của hả ?
- Không, tao chỉ giỡn thôi.
-
Giỡn kiểu mất dạy vậy hả ? Một lần mày đã giật cái cặp của Bee nhưng tao chưa nói !
- Lần đó Bee vất cái cặp bỏ chạy, tao lượm đem tới trả tận tay Soeur Hiệu Trưởng
mà !
- Mày gan ha, Bee nói Bee mất tập thơ chép tay.
-Tao mượn đọc, chưa đọc xong, mai mốt trả.
- Mai mốt cái con... Tao phải lấy lại công đạo. Mày tên Bình ? Cái gì Bình ?
- Nguyễn Tử Bình. Bộ Bee là bà nội mày hả ?
- Còn dám xách mé vậy mày chết chắc. Tử nè… Bình nè... !


Mỗi cái nè nè là Tên Du Đãng xuống tay lên gối không hề thương tiếc. Cái Đuôi đâu phải tay mơ, bởi biết lỗi mình nên nhịn, chỉ tránh đòn mà không trả đũa. Cũng tại nó nhớ câu đe nẹt hôm nọ của Bố nó : "Một lần nữa còn dở thói côn đồ là xách gói đi ăn mày đấy nhé !"... Nhưng đau quá đành phải ra tay, thế là hai đứa lao vào nhau bất phân thắng bại, Long Tranh Hổ Đấu mịt mù trời đất. Lẽ ra cuộc chiến không mang màu sát thương ác liệt đến vậy nếu không có cái đám quần hào ồ chấy, đốc khứa và ăn hại hò reo vòng ngoài. Một bên đấu tranh cho chính nghĩa, một bên thà chết không chịu nhuc... Nhưng cuối cùng thì chính nghĩa vẫn thắng gian tà, nên SÁT THÁT là tiếng cuối cùng của Tên Du Đãng ném vào Cái Đuôi đang nằm dài dưới đất, và cả đứa thắng lẫn đứa bại cùng thảm hại thở phì phò như hai con cá voi mắc cạn.

Chưa kể sau đó cảnh sát bắt hai con cá voi vào bót, viết kiểm điểm, điện thoại cho học đường và gia đình tới lãnh về. Cái Đuôi con ông to bà lớn, được nộp tiền phạt tội gây rối trật tự công cộng, lên xe hơi; mẹ nó phấn son vàng ngọc chớp nháy lung linh xót xa chở về ngay. Tên Du Đãng ở cùng ông bà ngoại bất hạnh hơn gặm một mối căm hờn trong cũi sắt nhưng từ nay bắt đầu oai trấn giang hồ... Mãi  đến hôm sau khi “Bà Nội Nhỏ” biết tin, năn nỉ nhờ Ba lên ký tên bảo lãnh. Tội nghiệp, lúc nào “Bà Nội Nhỏ” cũng là người cuối cùng biết những tin nóng hỗi khi nó đã trở thành nguội ngắt.

 

“Bà Nội Nhỏ” giận lắm, chì chiết : "Đã nói bỏ qua hết đi mà còn cứ ra vẻ anh hùng rơm, nó có ô dù, lúc nào cũng được bao bọc bằng chăn êm nệm ấm. Ta nói, chỉ có đồ du đãng mới hơn thua nhau bằng sức mạnh cơ bắp!". Tên Du Đãng nghĩ thầm : Quả thật... Cái Đuôi nói rất đúng "Bộ nó là “bà nội” mày sao ?". Vì ai mà nên nỗi chớ ?”.

Nhưng một câu khi dễ Cái Đuôi của “Bà Nội Nhỏ” làm ấm lòng Tên Du Đãng : "Nó có ô dù, lúc nào cũng được bao bọc bởi chăn êm nệm ấm". Mà sao kỳ, Tên Du Đãng luôn ghét bỏ coi thường những đứa được bao bọc bởi chăn êm nệm ấm trừ... “Bà Nội Nhỏ”.

Chàng Du Ca (từ nay đã trở thành Tên Du Đãng) đành ôm đàn hát một lần cuối trước khi giang hồ gọi tên.

Và, cũng từ đó, Bee (tên cúng cơm là Tiểu Di) chính thức mang nickname...  “Bà Nội Nhỏ”.

Tôn Nữ Thu Dung

BÀI MỚI NHẤT
16/11/2018(Xem: 23)
... Có những buổi tối họp mặt gia đình thiếu Mẹ thật là lạnh lẽo. Ba hay kể về Mẹ thời còn trẻ những đoạn đường sống khó khăn nhưng vẫn cố vượt qua... Thật tội nghiệp cho Mẹ quá, cuộc đời Mẹ sao nhiều vất vả, không có được một ngày vui... Mẹ ơi... Bây giờ thì con đã xa Mẹ nghìn trùng, con không còn thấy Mẹ trên cõi đời này nữa. Con nhớ Mẹ lắm... Mẹ ơi... !
16/11/2018(Xem: 13)
lá thư viết mấy mươi năm trước giờ đọc chơi sao vẫn nhói lòng yêu lén bờ lưng hồi trung học xưa rồi ai biết cũng bằng không !... định thi cử xong tình sẽ trải ai ngờ lửa đỏ đốt quê hương lệnh tổng động viên hồn nước gọi những chàng trai hăm hở quân trường !...
13/11/2018(Xem: 62)
- Thằng Hải là đứa con cầu tự của tôi đấy... Trung Úy có biết không... Tôi đã đi năm bảy chùa chiền, đền thờ để xin có được một mụn con. Và Thánh Thần đã ban cho tôi thằng Hải. Nó từ bé đã rất khó nuôi, hết bệnh này tới bệnh kia... Và vì thế mà nó yếu ớt... Khổ nỗi, tuy yếu đuối nhưng con tôi lại thích đời sống oai hùng, ngang dọc... nên nó đã tình nguyện vào lính.
13/11/2018(Xem: 55)
Mai tôi đi... chẳng có gì quan trọng, Lẽ thường tình, như lá rụng công viên, Như hoa rơi trước gió ở bên thềm, Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn... Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng, Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an, Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn, Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.
10/11/2018(Xem: 58)
Ngày xưa, khi gia đình tôi dọn đến Qui Nhơn, những con đường từ đầu sân bay vào khu 6 còn lầy lội... Riêng con đường nhựa dẫn vào Air Viet Nam, đã có từ lâu và tương đối ít ổ gà. Đầu đường Cường Để đi xuống khỏang 100 mét, bên trái có hẻm rộng đi vào mé sau “Collège de Cường Để”. Tôi đã đọc, và đọc rất nhiều lần quyển truyện tựa đề : “TUẤN CHÀNG TRAI NƯỚC VIỆT”,
09/11/2018(Xem: 42)
Đêm mơ - huyền ảo dịu dàng Heo may nhẹ đến lá vàng vấn vương Đêm lung linh tỏa ngát hương Không gian tĩnh mịch đêm trường cô liêu Đêm im lặng - gió hắt hiu Ánh trăng lấp lánh yêu kiều dáng tiên Đêm ơi - đêm mãi triền miên Cho em ru giấc bình yên mơ màng