Tình Táo ngọt...

08/02/20185:04 CH(Xem: 118)
Tình Táo ngọt...

Ngày của nhà Táo nên mình cứ không nguôi nghĩ về ba vị ấy.

Không phải chỉ hôm nay, mà suốt năm. Không chỉ mỗi năm nay, mà cả năm ngoái, năm kia, năm kỉa, năm kìa... Càng lui về trước, mình càng nghĩ nhiều về họ, vì hồi ấy trí óc mình sáng suốt hơn, đặt vấn đề cũng lắm mà giải quyết, giải đáp được cũng lắm chuyện lớn lao, trọng đại... Như chuyện ba vợ chồng nhà ông Táo chẳng hạn.


Từ bé, nghe chuyện nhà ông là mình đã rất thích thú, tò mò và ngưỡng mộ. Chẳng phải thế sao... Trong nhà mình, nhà các bạn hàng xóm, đứa nào cũng chỉ có một ba - một mẹ mà thôi. Thỉnh thoảng cũng có nghe nhà ai đó, khu phố xa nào đó không gần nhà, cũng có bác trai nào đó, đầy duyên ngầm, duyên nổi có thêm một bác gái. Và bác trai ấy thường mình thấy rất bận bịu. Và những lúc tới nhà các bạn cùng giới thăm nhau, thường mình cũng thấy các bác trai chụm đầu nhau, thì thầm, rì rầm rồi cười phá tung trời... Rất thời sự, rất đầy tính “bí mật quốc phòng”. Riêng bác có liên quan gần nhất với nội dung câu chuyện là mặt đỏ hơn cả, tuy lúc ấy rượu chưa về tới, lời chưa tuôn ra ồ ạt như thác đổ.


Thời ấy, mấy đời Tổng Thống đều cho thông qua luật "Hôn thú bậc hai" (là quý bác trai được quyền có hai vợ, hợp lệ trong luật hôn nhân thời ấy). Trước, chắc tư lợi cho quý ông Tổng Thống là chính, đám phe phái đồng giới, ăn theo đóm theo tàn là phụ,... Mình chỉ lờ mờ nhận ra thế, còn hiểu sâu hơn xuống từng chi, nhánh, đầu ngọn lá lay, từng cặp ba cụ thể thì mình chịu thua... Mức độ ổn định của gia đình các bác trong diện "bậc hai" ấy xem ra khó tự đứng dậy được. Mà cứ phải nhờ cậy hàng xóm "xốc nách", đỡ đần… Khổ !


Mình thấy hết, mình biết hết và ghi nhận vào "hộp đen" hết ! Biết để được hạnh phúc với hạnh phúc gia đình mình đang có. Biết để chia sẻ từ xa những khó khăn, hại não của các bác gái trai trong cuộc, lũ bạn mình dính chùm trong mớ bòng bong ấy !


Lại chuyện ba bác Táo.


Thật tình mà nói, mình tỏ tường được chuyện gia cảnh bác Táo trước, rồi mới hiểu được luật "Hôn thú bậc hai" sau. Cái biết sau vận vào cái biết trước làm mình đau đầu quá đi... Là bác Táo í ! Thời bác Táo đã có luật này chưa nhỉ? Nếu chưa, thì không chừng bác là tiền nhân, ông tổ của luật ấy đấy chứ ! Và cuộc hôn nhân của ba bác Táo là một minh chứng cho một gia đình "Hôn thú bậc hai" gương mẫu nhất. Chung thủy nhất. Đáng ngưỡng mộ nhất.

... Sau này mình cũng có nghe người ta ngâm nga rằng "... trăm năm dù không gặp, nghìn năm vẫn không quên, vẫn nhớ y nguyên...".Thoạt nghe, mình cũng không tin đâu, vì con số thời gian quá lớn, quá dài - toàn hai số 0, ba số 0... Trong khi tuổi thời gian của mình chỉ giới hạn trong một số 0 nhắc thọt về sau...60... 7... 0... Thảm quá, sao tin ! Nhưng qua mối lương duyên của ba Táo, khi chợt nhớ lại, thì mình tin. Ba bác an tọa trên ba đầu rau trong cả hàng ngàn năm nhưng lúc nào cũng cơm lành, canh ngọt... Nhờ đâu nhỉ ? Nhờ thế chân vạc vững vàng, hay nhờ bác Táo gái nhỉ? Hay nhờ một trong hai bác trai bị "điếc", "điếc" đặc (!!!)..Hay nhờ là một hình tượng mẫu cho một mái ấm gia đình biết linh động, hóa giải trong mọi trường hợp...


Thế nào thì mặc, thôi không cần lần ra hết lý lẽ. Mình chỉ thấy rất yêu hạnh phúc tay ba của gia đình bác Táo. Cúng, mình luôn sắp đặt phần hai bác Táo trai đồng đều, bác Táo gái đỡ giải thích, phân trần..., hết hơi. Ba bác Táo quá già, may thay còn tấm tình cổ cũ dễ thương trẻ mãi... Trăm năm... Nghìn năm...


Phạm Hà Quyên

(Nữ Trung Học Qui Nhơn)

BÀI MỚI NHẤT
17/02/2018(Xem: 48)
Mẹ ơi hoa cúc hoa mai nở rồi Giờ đây đời con đang còn lênh đênh Đèo cao gió lộng ngày đêm bạt ngàn Áo trận sờn vai bạc màu Nhìn Xuân về lòng buồn mênh mang Ngày đi con hứa Xuân sau sẽ về Mà nay đã bao Xuân rồi trôi qua Giờ đây chắc Mẹ già tóc bạc nhiều Sớm chiều vườn rau vườn cà Mẹ biết nhờ cậy vào tay ai?
16/02/2018(Xem: 49)
Thấm thoát là đây một mùa Xuân mới với ngàn cánh mai vàng Nụ cười trên môi trên làn má ai đón Xuân tươi vừa sang Biết chúc chi đây khi làn gió Xuân về Giấy trắng ghi lại đôi giòng nhạc tâm tư Làm thơ trao duyên gửi người đôi câu chúc nhau vào lúc đầu Xuân
15/02/2018(Xem: 100)
Ai về thăm lại Quy Nhơn Cho tôi gửi nhớ gửi thương theo về Từ xa, xa mãi chốn quê Mấy mươi năm vẫn mải mê bên trời Tha hương lữ thứ nửa đời Người về bỗng nhớ một thời ấu thơ Quy Nhơn ngày ấy đơn sơ Một vùng thị xã ven bờ biển xanh
15/02/2018(Xem: 113)
Chúc Mừng Năm Mới Ban Đại Diện CHS LTQN kính chúc Quý Thầy Cô, Quý Thân Hữu và Quý Đồng Môn Năm Mới Mậu Tuất Dồi Dào Sức Khỏe – An Khang Thịnh Vượng – Vạn Sự Như Ý
14/02/2018(Xem: 72)
Sáng nay, chạy xe trên đường nắng sớm vẫn còn se lạnh, không gian như bàng bạc hơi sương. Hai hàng cỏ ven đường bung nở những cánh hoa tóc tiên là tôi biết mùa Xuân đang về. Nghe như trong từng cơn gió những nốt nhạc du dương khẽ rung trong hồn. Trên con đường tôi đi, rộn rã tiếng cười, mọi người đưa con đi sắm Tết, những cặp tình nhân dạo gót trên phố hoa. Ngày Xuân len lỏi trong từng mái nhà.
12/02/2018(Xem: 116)
"Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân", tôi rất tâm đắc với câu trả lời này của Khổng Tử khi có người hỏi ông về chữ Nhân (theo sách Luận ngữ). “Điều gì mình không muốn, thì đừng làm cho người”. Tôi đã xem đó là kim chỉ nam cho mọi suy nghĩ và hành động của mình, tất nhiên chỉ là cố gắng để thực hiện được nhiều nhất. Câu nói tưởng chừng như đơn giản, nhưng mấy người để tâm suy nghĩ và làm được. Có bao giờ bạn tự hỏi, mình đã từng làm tổn thương những ai, dù chỉ là một ánh mắt thản nhiên, một câu nói vô tình...