Ngày này năm xưa (2/5/1973 – 2/5/2018)

03/05/20186:33 SA(Xem: 148)
Ngày này năm xưa (2/5/1973 – 2/5/2018)

* Viết cho con trai của Mẹ : Nguyễn Hữu… “Vô Danh”

 

Nhớ quê nhà tháng Năm ngày đó 
Lòng bồi hồi nhớ lại vết thương xưa ! 

 

25-05-73 đến nay là tròn bốn mươi năm – Bốn mươi năm con lìa bỏ cõi đời với chưa đầy sáu tháng tuổi. Con chưa vào đời, chưa có cái tên để gọi mà con đã vội ra đi vĩnh viễn, để lại cho Bố Mẹ bao niềm thương yêu nuối tiếc.

Đã bốn mươi năm trôi qua, giờ nhắc lại Mẹ không làm sao ngăn được dòng nước mắt khi nghĩ về con. Mẹ thấy yêu con vô cùng và cũng nhớ con vô cùng vì con là sự kết tụ tình yêu của Bố Mẹ đó con biết không ?

 

Ngược dòng thời gian…

 

Sau ngày nghỉ Lễ Lao Động Quốc Tế 1-5 ở Qui-Nhơn, Mẹ trở lại phi trường Phù Cát – nơi ở của Mẹ – để tiếp tục đi dạy. Thường thì Mẹ ăn cơm lúc 11 giờ trưa, hôm đó Bố không có phi vụ nào, Mẹ đợi Bố đi họp về rồi ăn luôn. Khoảng 12 giờthì Bố về, Bố Mẹ vừa mới ăn lưng chén thì một tiếng nổ hat chúa vang lên, Mẹ chỉkịp thét lên : “Chết Em rồi Anh ơi !”, lửa bốc cháy ở cuối giường. Mẹ thoáng nghe tiếng Bố gọi : “Em ơi… Em ơi… !”. Bố lôi Mẹ ra khỏi phòng để nằm ngoài hành lang, rồi gọi điện thoại lên trạm xá. Lúc đó tuy mơ màng nhưng Mẹ vẫn còn biết, trong suy nghĩ Mẹ muốn nhắc tay phải lên để làm điều gì đó, nhưng không được, cánh tay vẫn im lìm. Mẹ cảm thấy sau ót mình ươn ướt nên lấy tay kia rờvào thì thấy toàn là máu, lạ một điều lúc đó Mẹ chẳng thấy đau đớn gì. Tiếng chân rầm rập chạy lại khiêng Mẹ lên xe, có ai đó đặt lên mặt Mẹ cái mũ để che nắng. Xe chạy một đoạn thì Mẹ hôn mê luôn.

 

Không biết bao lâu Mẹ tỉnh lại, thấy nằm trong căn phòng, xung quanh có vài người toàn thân phủ drap trắng, Mẹ cũng vậy. Mẹ mơ hồ nghe tiếng gọi của Bố và mở mắt nhìn Bố không rõ ràng. Bỗng dưng Bố ôm Mẹ khóc nức nở, nước mắt Mẹtuôn trào… Chặp lâu Bố hỏi : “Em có đau lắm không và đau chỗ nào ?”. Mẹ chỉlắc đầu không nói được gì… Bác sĩ vào, nói : “Tỉnh rồi… Tốt rồi… !”. Không biết lúc đó Mẹ nghĩ gì, Mẹ không còn khóc nữa, cặp mắt ráo hoảnh, đầu óc trống không, bác sĩ hỏi gì Mẹ chỉ lắc đầu và gật đầu mà thôi, không nói năng gì cả, ngay cả Bố hỏi Mẹ cũng vậy. Bác sĩ ra khỏi phòng, Mẹ nhìn thấy chân phải bị băng bó thật to, tay và chân trái dây nhợ tùm lum, Mẹ không cục cựa được vì rất khó khăn và Mẹ biết tay phải mình không còn nữa. Mẹ vụt khóc tức tưởi, Bố ôm Mẹ an ủi vỗ về. Mẹ thấy cả một bầu trời đang sụp đổ, nỗi chán chường, đau khổ đến tột cùng, không làm sao diễn tả hết nỗi thống khổ của Mẹ lúc bấy giờ. “Thế là hết cuộc đời tôi… !”.

 

Mẹ sực nhớ tới con và hỏi Bố : “Con có sao không Anh ?” – “Không sao… Em !”. Tay Bố đặt lên bụng Mẹ như muốn nói lên sự bình an của con trong Mẹ… Đêm đó Mẹ không ngủ được, thức trắng đêm, suy nghĩ mông lung, không đầu không đuôi và không biết mình đã nghĩ gì ? Thỉnh thoảng Mẹ nghe tiếng khóc than, tiếng ông Cha nào đó cầu kinh tiễn người ra đi…

 

Hôm sau Mẹ được chuyển sang phòng khác – chỉ có một mình Mẹ, một mình mà thôi – hình như là phòng đặc biệt của bệnh viện Quân Y; trường hợp đàn bà bịthương điều trị ở đây ít có. Bố là Phi Đội Trưởng Phi Đội Tải Thương, hay chởthương binh về đây điều trị; có phải nhờ làm việc và quen biết với bệnh viện này nên được ưu đãi chăng ? Những ngày nằm trong bệnh viện Bố túc trực bên Mẹsuốt ngày đêm, Bố muốn tự săn sóc Mẹ, không muốn ai lo cho Mẹ ngoài Bố. Cũng may cấp trên thông cảm hoàn cảnh của Bố, thương Mẹ bị VC pháo kích và là người duy nhất bị thương ngày hôm đó, nên làm lơ, trừ trường hợp có thanh tra hay họp hành cần có mặt Bố thì Phi Đội cho tàu bay xuống chở Bố về tham dự mà thôi…

 

Con à, số Mẹ chưa tận. Khi đưa Mẹ đến bệnh viện, ai cũng nghĩ là Mẹ sẽ chết vì máu ra quá nhiều. Bác sĩ nói cũng may là di chuyển bằng máy bay, nếu là đường bộ thì Mẹ không còn… Chân phải Mẹ bị gãy xương đùi và xương ống quyển, đầu gối thì dập nát, tay phải thì đứt lìa chỉ còn dính chút da mà thôi. Sau này nghe nói lại, cái chân bị thương của Mẹ, nếu là đàn ông là họ cưa bỏ đi rồi, vì Mẹ là đàn bà còn quá trẻ lại mất đi một cánh tay nên họ cố giữ lại…

 

Và cứ thế… ngày qua ngày… con vẫn bình yên trong bụng Mẹ được hăm – hai ngày. Vào một buổi sáng ngày 24-05, Bác sĩ đến nói chuyện với Bố, Mẹ không nghe được gì, rồi bác sĩ đi ra. Bố đến bên Mẹ nước mắt lưng tròng, Mẹ hỏi : “Bác sĩ nói gì vậy Anh ?”. Bố không trả lời ngay mà một tay nắm lấy tay Mẹ, một tay vuốt tóc trên trán Mẹ và đặt lên đó một nụ hôn rồi âu yếm hỏi Mẹ : “Em thấy trong người thế nào, có mệt không và có đau nhức chỗ nào không Em ?”. Bố hỏi lung tung, không đi thẳng vào câu hỏi của Mẹ. Linh cảm cho Mẹ biết có điều gì đó bất an… Chặp lâu Bố mới nói : “Vết thương nơi chân Em không được tốt, thai yếu, bác sĩ nói phải bỏ cái thai thôi, Em à !”. Mẹ lịm người, không còn nghe gì nữa, nước mắt lại tuôn rơi. Mẹ nói : “Tại sao vậy Anh ? Em đâu thấy có gì khác lạ trong Em ?”. Bố nói : “Tuy cái thai chưa hư nhưng không phát triển được và yếu dần so với tháng tuổi, và vì hằng ngày phải dùng nhiều trụ sinh để điều trịcác vết thương nên cái thai chịu không nổi. Nếu dưỡng được tới ngày sinh thì khi con ra đời có thể bị khiếm khuyết phần nào trên cơ thể hoặc èo ọt khó nuôi, điều quan trọng nữa là cần phải giữ cái chân của Em. Bác sĩ nói chúng ta còn trẻ, còn có cơ hội sinh nữa… Còn chân thì… Chúng mình phải tự quyết định lấy và sáng mai bác sĩ sẽ lấy thai ra”. Đầu óc Mẹ rối bời chỉ biết khóc và khóc mà thôi. Thương cho số kiếp Mẹ con mình. Bố Mẹ im lặng, không ai nói ra quyết định của mình.

 

Sau đó bác sĩ quay lại và hỏi : “Anh Chị đã quyết định chưa ? Theo tôi thì nên bỏcái thai đi, vì có kéo dài thêm vài ngày tháng nữa, tôi nghĩ cái thai cũng không sống được mà nguy cho cái chân của chị. Mặc dù chúng tôi đã thay đổi nhiều loại thuốc, nhưng vết thương ở đầu gối không khô mà bị lầy ra, lâu ngày sợ bịnhiễm trùng, chân có thể bị cưa đi. Anh chị còn trẻ lo gì không sinh”. Bác sĩ vừa dứt lời thì Bố nói to lên : “Bác sĩ ơi… Bác sĩ hãy cứu vợ tôi… !”, rồi Bố khóc. Bố không hỏi lại ý Mẹ. Mẹ sững sờ giây lát rồi khóc theo. Nhìn cảnh tượng này bác sĩ cũng mủi lòng, vỗ vai an ủi Bố đôi lời rồi bỏ đi… Sự im lặng bao trùm đến nghẹt thở không biết bao lâu, cho đến khi y tá vào đưa giấy tờ cho Bố ký, rồi Bố lại an ủi vỗ về Mẹ, đặt tay lên bụng Mẹ như đang tìm sự sống trong đó và cũng là sự chết đang chết dần… chết dần… Hay Bố đang nói lời xin lỗi, xin tha thứ sự quyết định mà Bố không còn đường lựa chọn ?

 

Con ơi ! Bố Mẹ phải làm gì cho Con đây ? Sự lựa chọn đó đúng hay sai ? Mẹ cóích kỷ không ? Sao Mẹ không làm gì để bảo vệ Con ? Sao Mẹ không nói lên lời từchối ? Sao Mẹ lại im lặng ? Sao Mẹ đành giết đi sự sống mà đã bao nhiêu ngày tháng Bố Mẹ nâng niu chăm sóc ? Mẹ hỏi Bố : “Không còn cách nào sao Anh ? – “Sáng mai bác sĩ khám lại và cho quyết định cuối cùng”. Lời Bố cho Mẹ nuôi thêm hy vọng. Suốt đêm Mẹ ngủ chập chờn, suy nghĩ miên man cùng với lời cầu nguyện xin Chư Phật phù hộ cho Mẹ con mình…

 

Sáng hôm sau y tá vào thay băng rửa vết thương và lấy máu, khoảng hai giờ sau Bác Sĩ Thành vào khám, không nghe tim thai, bảo y tá chuẩn bị chuyển phòng và chuyền máu cho Mẹ. Mẹ lại khóc, bác sĩ an ủi và trấn an : “Chị an tâm, không đau đâu, tôi sẽ châm cứu gây tê vùng cần thiết (không gây mê), lấy ra nhẹnhàng, cho Anh vào coi, Anh vào cho chị an tâm” – (Bác Sĩ Thành là vị bác sĩ châm cứu gây tê duy nhất của bệnh viện Quân Y thời đó, bất cứ phẩu thuật nào ông cũng chỉ châm cứu gây tê, trong lúc ông gây tê thì bệnh nhân vẫn nói chuyện được, không đau). Mẹ khóc… Mẹ khóc đây… Không phải Mẹ sợ đau vì vết thương mà Mẹ đau lòng vì phải mất Con, và khóc vì lo sợ một ngày nào đó Mẹ sẽ mất luôn Bố. Con ơi ! Mẹ phải sống làm sao đây với những ngày tháng tới ? Có giữđược hạnh phúc trong vòng tay ?… Thôi, hãy phó mặc cho định mệnh an bài, thân thể này mình còn không giữ được huống hồ gì…

 

Bác sĩ bồng Con ra, đặt trên bàn tay Bố, rồi chỉ cho Bố : “Cháu là con trai”. Bốđưa Con cho Mẹ nhìn, một hình hài nhỏ xíu, không rõ ràng. Bố đem Con ra ngoài đặt vào cái hòm nhỏ – còn gọi là quách mà Ông Ngoại đã chuẩn bị sẳn – rồi chôn Con ở nghĩa địa Phật Giáo. Ngày đó, Mẹ không tiễn Con đến nơi an nghỉcuối cùng được… Thông cảm cho Mẹ nghen Con !

 

Thôi thế là hết ! Con đã từ giã cõi đời này. Con đến mà chưa một lần nhìn thấy mặt Mẹ Cha. Con ra đi để lại bao niềm thương nỗi nhớ. Con làm sao hiểu được nỗi đau trong lòng Mẹ, không ai hiểu nổi sự day dứt chán chường của Mẹ lúc bấy giờ. Mẹ nghĩ, giá Mẹ chết cùng Con có lẽ sẽ diễm phúc hơn là sống trong một thân thể tật nguyền với tuổi đời còn quá trẻ với hạnh phúc lứa đôi chỉ vỏn vẹn hai năm một tháng mười lăm ngày. Và nghĩ đến tương lai u ám, hạnh phúc mong manh làm cho Mẹ rùng mình lo sợ…

 

Đã bốn mươi năm trôi qua, Mẹ không thể nào quên được cái ngày kinh hoàng đó. Chiến tranh đã cướp đi mạng sống của Con và một phần thân thể của Mẹ.

 

Con của Mẹ, những lời yêu thương dành cho Con trong Mẹ thật nhiều thật đầy, Mẹ không làm sao diễn tả hết được. Thật là đau lòng… ! Thôi Con hãy yên giấc ! Biết đâu đó là niềm hạnh phúc còn hơn là hiện hữu ở cõi vô thường này ?

 

Và, đến giờ chắc hai Bố Con đã gặp nhau ? Chỉ còn mình Mẹ với nỗi buồn gặm nhấm và nỗi nhớ thương da diết về Bố và Con.

 

Hãy ngủ đi… ngủ đi Con… Con yêu của Mẹ !

 

Vĩnh biệt Con thơ.

Nguyễn Bích Sơn

(Houston Buồn, 25-05-2013)

BÀI MỚI NHẤT
21/05/2018(Xem: 54)
Thành phần Ban Tổ Chức ĐẠI HỘI CHS LIÊN TRƯỜNG QUI NHƠN 2018 tại Nam Cali. Trưởng ban Tổ chức : Văn Công Định. Phụ trách tổng quát Đại hội: Tạ Chí Thân. MC chương trình Đại hội: Cai Văn Khiêm, Lê Mây Lan. MC chương trình Văn nghệ Đại hội: Nguyễn Mạc Nghĩa, Đặng Phú Phong. Phụ trách Tiền Đại hội: Cao Thế Định. MC: Đặng Thị Huyền Nhung. Phụ trách Thông tin liên lạc: Đặng Phú Phong. ...
20/05/2018(Xem: 109)
Ngày 20/5/2018 tại Cinderella Flower Shop / Westminster, Ban Đại Diện CHS LTQN đã tổ chức buổi họp bàn chuẩn bị cho ngày ĐH LTQN vào tháng 7/2018 sắp tới. Khoảng bốn mươi anh chị em CHS cùng GS Trương Hữu Kha, GS Vũ Xuân Trinh, BS Nguyễn Chi Vỹ, anh Đinh Kim Phương (Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định)… đã đến tham dự buổi họp khá quan trọng này.
20/05/2018(Xem: 84)
Trong giây phút hoảng hốt như “chỉ mành treo chuông” này, điều đầu tiên là mình nghĩ đến gia đình nhỏ bé của mình mà phần số lại... “sắp phải rời xa”. Đúng là nhờ phép lạ nên số mình chưa bị “gọi tên”. Vốn xưa nay mình vẫn có niềm tin nơi Đấng Vô Hình và những người đã khuất nên mới được phù hộ vậy mà ! Khi gần kề bên vực thẳm giữa sự sống và cái chết, mình càng thấy thấm thía cái tình cảm của gia đình mà mình vốn trân quí và vun đấp cho quãng đời còn lại của bọn mình.
17/05/2018(Xem: 172)
* Cách đây 48 năm, thời học sinh nhiều mơ lắm mộng... Nay sắp về chiều nhớ lại cho vui ! "Nhớ lại tuổi học sinh vô tư và lãng mạn, khi bước vào đời mới nghiệm ra... Rồi tất cả cũng qua đi. Anh và Em đang bước vào giai đoạn cuối, cùng vui lên nào... !”. Vài hình ảnh hiện tại chụp vào tháng 5/2018, xin chia sẻ đến quý bạn làm vui. Chúc tất cả bình an và hạnh phúc.
16/05/2018(Xem: 116)
Chiều tàn... Bên ngôi mộ anh, chị lặng lẽ thầm thì những lời thương yêu mà lúc anh còn sống chị đã không thể nói... Theo gió... chị gởi tới anh, những lời tình muôn thuở của một tình yêu mà chị biết, kiếp này và... cho tới kiếp sau chị vẫn ao ước được có, cũng như được gặp lại. ... Văng vẳng bên tai chị nghe có tiếng anh thì thầm : "... Nếu có kiếp sau, xin em đừng nói câu "Xin lỗi". “Tóc mai sợi vắn sợi dài Lấy nhau chẵng đặng, thương hoài ngàn năm” - (PD)
16/05/2018(Xem: 60)
Sáng nay hoa nở đẹp tuyệt vời, Dưới gốc Thiên Thần mãi ngồi chơi. Có biết khi nào hoa tàn úa, Là xong đời một kiếp hoa thôi ! Cho nên ta mới chộp hình hoa, Níu giữ mùi hương sắc mặn mà. Cái đẹp vĩnh hằng trong tâm tưởng, Bạn bè tri kỷ khắp gần xa.