NĂM XƯA MÙA PHƯỢNG VỸ

09/08/20186:00 SA(Xem: 133)
NĂM XƯA MÙA PHƯỢNG VỸ

NĂM XƯA MÙA PHƯỢNG VỸ  

                                                                                               

Lâu quá mới về thăm phố cũ

Thăm mái trường xưa, thăm cố hương

Sáu mươi năm cũ dài đăng đẳng

Vẫn nhớ làm sao buổi tựu trường !

 

Cảnh cũ ngày xưa, giờ đổi khác

Đổi cả tên trường ta mến thương

Người xưa thân ái, giờ xa vắng

Để lại lòng ta bao vấn vương !

 

Ngày đó lâu rồi, mùa phượng vỹ

Lần cuối tan trường, buổi biệt ly

Em gái nâng niu tà áo trắng

Mắt buồn vời vợi lúc phân kỳ…

 

Em có còn không, mái tóc huyền

Với tà áo trắng, tuổi trinh nguyên

Còn không, dáng dấp thời thơ dại

E ấp thẹn thùng khi mới quen ?

 

Hay giờ vất vả bao năm tháng

“Lao động vinh quang” khi đổi đời ?

Dãi nắng dầm mưa trên ruộng rẫy

Quanh năm, suốt tháng toát mồ hôi !

 

Em gái giờ đây chắc bạc đầu

Áo bà ba cũ đổi màu nâu

Còn đâu dáng dấp thời hoa mộng

Năm tháng dập dồn bao khổ đau

 

Còn nhớ ngày xưa thời dĩ vãng

Một thời đẹp nhất tuổi hoa niên

Lưu bút ngày xanh, em còn giữ ?

Những gì ta viết gởi chưa quên !

 

Hôm nay mùa hạ, trước sân trường

Nghe tiếng ve sầu, gợi nhớ thương

Tháng sáu quê hương, mùa phượng vỹ

Mùa của chia xa,  bao vấn vương

 

Lâu lắm, nay về thăm phố cũ

Từ ngày đất nước nhuốm đau thương

Luyến tiếc năm xưa thời dĩ vãng

Một thời hoa mộng của quê hương !

 

Phượng vỹ hôm nay đỏ rực trời

Lẫn màu cờ máu khắp nơi nơi

Che khuất vàng son thời dĩ vãng

Ta khóc, từ khi cuộc đổi đời

 

Thôi nhé, ngày mai ta lại xa

Hẹn ngày trở lại với quê nhà

Ngày ấy Cờ Vàng bay phất phới

Nhà nhà rộn rã tiếng vui ca

 

HÀ THÚC HÙNG

(Virginia, mùa nắng hạ 2017)

BÀI MỚI NHẤT
16/10/2018(Xem: 71)
Em ngỡ lá Thu màu đỏ sao ? Em đem Thu tới tự năm nào. Với Thu sắc đỏ trên màu áo, Ta đã nghe lòng ta nao nao... Im vắng như từ cõi hư vô, Thoáng nghe tiếng lá thật mơ hồ. Một thời Thi Sĩ Lưu vang vọng: Ngơ ngác nai vàng dẫm lá khô !
16/10/2018(Xem: 82)
Dung dăng dung dẻ viếng rừng thu Nơi chốn hoang sơ chẳng bụi mù Lá vàng run rẩy thi nhau rụng Lối vắng thưa người khách viễn du Rừng hoang lá đổ ung dung bước Các nàng tiên đẹp dạo rừng phong Dưới chân xào xạc âm vang nhẹ Như khúc tình ca “Tuổi Trăng Rằm”
16/10/2018(Xem: 59)
Nhỏ đi đâu mà áo dài guốc nhọn Mùa về chưa mà lá đã ngập đường Mưa có rơi thì xin hãy nhẹ vương Đừng để lấm gót chân giày rất nhọn...
16/10/2018(Xem: 62)
Vâng, chúng tôi cùng đi chỉ một đoạn đường. Đó có lẽ là duyên là nợ ngắn ngủi trong đời mà tôi có được, bởi tôi là kẻ đến muộn, cái muộn màng nhất là trong tình cảm của đời mình. Cuộc đời đẩy tôi theo dòng một cách tự nhiên mà tôi không định trước, cho đến ngày tôi gặp anh khi ở vào cái tuổi đã hoàng hôn.
16/10/2018(Xem: 35)
Tháng ngày cứ mãi trôi qua Nắng mưa lớt phớt đời này kiếp sau Bốn mùa thay đổi qua mau Nụ hoa ngày trước đổi màu thời gian Dẫu rằng khoe sắc thiệt hơn Ngàn năm cổ tích vẫn còn nhục vinh Trải qua bao cuộc hành trình Sắt son chỉ có nghĩa tình đó thôi !
30/09/2018(Xem: 57)
Mơ ước về quê thăm bà con, Bao năm tình nghĩa đã hao mòn. Ngày xưa “Một mặt hơn mười gói”, Nay gói cần hơn nữa, chẳng còn... Mơ ước về quê được lang thang, Non xanh nước biếc đẹp muôn vàn. Núi ai phá đá làm nham nhở ? Đất cũng đào sâu thành lỗ hang ! ...