NGANG QUA MỘT SÂN TRƯỜNG

04/09/20187:30 SA(Xem: 684)
NGANG QUA MỘT SÂN TRƯỜNG

Sáng nay tôi đi bộ quanh một sân trường middle school gần nhà. Tiết thể dục hôm nay được cô giáo phụ trách, cô lôi cái boom box to tổ bố ra giữa sân cho tụi nhỏ vừa chạy vừa nghe nhạc, nên trông hứng khởi hẳn ra. Tôi không bao giờ nghi ngờ hiệu quả của âm nhạc cũng như sự phiền phức của phụ nữ. Vật lộn với cái nồi súp tôi cũng phải mở nhạc mùi, mùi tận mạng, và cái nồi xương nhừ lúc nào không hay!


Một nhóm con gái chơi trò gì đó có vẻ như đang oánh tù tì “Chocolate, chocola, a a a… !” trên cái sân cỏ rộng mênh mông, hai cái khung thành bóng đá nép hai bên, một cột basketball di động theo mùa, rất hợp lý. Nhớ hồi đó cái sân chơi tự do của chúng tôi là bãi biển. Giờ nào được nghỉ hoc là cả bọn kéo ra biển. Cái áo dài tha thướt lúc này được túm lên cột chéo, bất chấp. U mọi, nhảy tiền, đi chợ về chợ... Có khi áo rách toẹt, sợ xanh mặt, phải vô nhà bác cai mượn kim chỉ để vá đỡ.


Vài cậu nhỏ đi ngang qua hàng rào cạnh tôi. Một cậu có đôi mắt xanh lơ dạn dĩ tách ra khỏi hàng

- Can I walk with you ?

- Sure ! - tôi vui vẻ đáp

- You have a nice jacket.

- Thank you.

Tôi đáp và không quên cảnh giác ! Học trò ở đâu mà chẳng thế, chỉ sau có ma quỷ ! Ngày xưa hiền lành như đám con gái Nữ Trung Học Qui Nhơn chúng rôi cũng đã từng kéo qua trường Tăng Bạt Hổ chọc phá (lúc ấy TBH dời tạm về sát trường chúng tôi). Cầm đầu là nhỏ TP, hắn giả giọng Nẫu hay hết biết, nằng nặc đòi gặp người yêu tưởng tượng đang học lớp 12B. Mấy anh trực cổng không cho vô, hắn năn nỉ ỉ ôi thảm thiết và bầy con gái vờ ngây thơ chớp chớp mắt hùa theo, báo hại mấy anh TBH đổ mồ hôi hột !

Nên tôi biết lắm, phải nắm lấy game trước khi nó đi xa. Tôi nói qua bờ rào:

- Hey boy… Tôi đoán cháu sẽ trở thành boss một ngày nào đó.

- Me ? Why ? - cậu nhỏ đứng hẳn lại.

- Vì cháu bravo và friendly - thằng nhỏ cười toe toét vì được khen.

- Còn tôi ? - một thằng bé da nâu, đôi mắt đen thui sấn tới hỏi.

Tôi nhìn đôi chân chắc nịch không yên

- Cháu có thể trở thành cầu thủ nếu cháu muốn.

- Yeah ! - thằng nhỏ nhảy cởn lên.

Tiếng còi huýt to “Keep on track... You have five minutes left”.

- Bye ! Bye ! See you ! - Mấy bàn tay vẫy rối rít . Trẻ con mà, được khen mừng hết lớn !

Và sau giờ học, bữa ăn lunch dù miễn phí hay mua vài đô thì cũng với hôp sữa, trái cây, miếng bánh, không gọi là ngon nhưng luôn đủ dinh dưỡng. Thế nhưng, người ta thường không biết quí những gì mình đang có. Sau giờ lunch trong thùng rác đã có vô số những hộp sữa, miếng Piza vứt đi không thương tiếc ! Tụi nhỏ đã không hề biết là ở một nơi nào đó, có những đứa trẻ đang mò cua bắt ốc, cả ngày ngâm mình trong nước, chỉ mong đổi lấy chén cơm chứ đừng nói là ly sữa…

Tôi bước tiếp, nhìn qua các lớp học, không thấy mấy câu khẩu hiệu hay những lời giáo điều dạy phải yêu ai ghét ai.  Chợt nhớ cách đây nhiều năm ở một ngôi trường có tấm bia đã lâu đời ghi mấy điều răn của Đức Chúa trời, nhưng có phụ huynh không muốn vì cho là ảnh hưởng tới tín ngưỡng của con em họ. Thế là nhiều cuộc  họp của city và nhà trường đã diễn ra, rốt cuộc người ta cho xây một bức tường nhỏ để che tấm bia lại. Di tích vẫn được giữ và  tín ngưỡng vẫn được tôn trọng.  Các em không bị ảnh hưởng gì trước khi nó đủ trí khôn để chọn niềm tin cho mình. Không như ở một số nơi, chi muốn áp đặt, nên rồi vẫn cứ lạc hậu !


Bóng mát hàng cây  Magnolia hoa trắng trãi dài, có phải cũng giống bóng cây bàng quê tôi ? Lại nhớ “Nhặt lá bàng” với thàng Nỡm, nhớ lan man qua bài học thuộc lòng “Kỳ nghỉ hè ta về quê, nhà ta ở mé bờ đê... ”.


Đi ngang qua cái sân rộng của người ta lại nhớ ngang xương cái sân nhỏ xíu quê mình…


Hà Nguyễn

BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 90)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 75)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 77)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 87)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 129)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 125)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này