Biển Yêu

06/11/20182:43 CH(Xem: 365)
Biển Yêu

* Nguồn ĐS CHSLTQN 2018

 

DSC04319
Biển Qui Nhơn (Ảnh: Phạm Lê Huy 2007)

Là người con của thành phố biển Qui Nhơn tôi được hít thở không khí của biển cả thấm đượm mùi mặn của biển ngay khi chào đời. Rồi tôi lớn lên dần cùng với biển xanh, nắng vàng, và cát trắng để hưởng một cái cảm giác chung:  biển mãi bên tôi như dấu ấn của tuổi thơ tôi lớn lên từng ngày.

* Đến Cùng Với Biển

Ngôi trường tiểu học Ấu Triệu nơi tôi chập chững những bước chân đầu tiên đến trường được  bọc quanh bởi những bãi cát trắng, hôm nào trong những trò chơi u mọi mà quên nhảy bằng bàn chân trần sẽ cảm giác rát bỏng ngay. Tôi từ nhỏ đã bị cấm không được bơi lội nên tôi chỉ nhìn các bạn cùng trang lứa đùa vui cùng sóng biển mà lòng ấm ức vô cùng. Thay vào đó tôi chỉ chơi đùa với cát biển để tha hồ xây đắp những lâu đài thật lý tưởng trong cặp mắt trẻ thơ. Sau khi chơi đùa thỏa thê với cát tôi vô cùng thích thú khi nằm dài soài chân trên cát và hưởng có cái cảm giác nhồn nhột sau lưng của những chú còng dạn dĩ rời khỏi hang của mình. Những ngày nóng cả nhà tôi mang theo thức ăn và ngồi ăn cùng với tiếng sóng vỗ, bữa cơm dường như ngon miệng hơn với những làn gió biển thổi hây hây. Rồi sau đó chúng tôi vòi vĩnh ba mẹ để được ngủ đêm trên biển, không khí biển mát hơn với những hàng thông rì rầm hoà cùng sóng biển ru chúng tôi vào giấc ngủ tuổi thơ. Biển đẹp với một phong cách nhẹ nhàng, cứ như thế như những lớp sóng âm thầm xô bờ nhưng chính nó đã tạo muôn màu sắc ở những khoảng thời gian khác nhau mà một đứa trẻ như tôi vô tư nhìn ngắm.  Bừng sáng mặt trời soi nắng vàng lấp lánh như những hạt kim cương, buổi trưa từ mặt trời tỏa những ánh sáng chói chang xuống mặt biển và buổi chiều màu tím hồng của hoàng hôn tạo nên không khí rất lãng mạn cho các cặp tình nhân.

* Biển Trong Nỗi Nhớ

Tôi rời xa biển trong những năm học đại học và tôi đã nhớ biển quay quắt như nhớ một người tình với bao kỷ niệm khi học ở ngôi trường Nữ Trung Học, một ngôi trường quay mặt ra biển. Chúng tôi gặp biển hàng ngày và cứ nghĩ đó là một người thân thường ngày không lo lắng để khi tạm xa chúng trong vài năm thì nỗi nhớ mới ùa về không ngăn cản để càng yêu biển hơn. Tôi tự hào mình là người con của biển không chỉ mường tượng trong văn thơ mà biển đã trở thành người bạn tri kỷ của tôi. Nhất là khi ở tuổi vừa lớn, mới vừa vui kế đó lại buồn mà không rõ lý do, cái buồn vu vơ đó mà! Biển giống tâm tánh của tôi một cô bé mộng mơ: lúc buồn thì chỉ là những gợn sóng nhè nhẹ, lúc vui thì biển tạo thành những đợt sóng mạnh mẽ xô dạt vào bờ và phăng phăng cướp đi tất cả. Lúc đó tôi đến cùng biển, tâm sự với biển và hơn nữa tôi yêu cả những buổi hoàng hôn tím có từng đàn chim hải âu bay lượn trên dòng biển xanh để quay về cái tổ thân yêu của chúng.

* Hoà Mình Cùng Biển

Những năm đầu dạy học của tôi cũng ở đây: thành phố biển của tôi, quê hương của tôi nơi đầy ắp những kỷ niệm tuổi thơ. Cảm giác đi đến trường qua khỏi cổng là chân tôi được bước đi giữa hai hàng dương liễu với ngọn gió biển rung nhẹ hàng cây vướng víu vào tà áo dài của tôi. Hành lang các lớp học luôn lộng gió và đứng trên bục giảng nhìn xuống vẫn cảm nhận được mùi mằn mặn của biển và qua các cánh cửa số vẫn thấy biển của tôi. Giữa những màu xanh của nắng, màu xanh của mặt biển, và màu xanh của những ngọn núi xa xa tận chân trời bãi cát dường như mịn hơn giữa những màu xanh ấm áp này. Bãi cát vàng phẳng này cũng đã từng in bao dấu chân của cô trò chúng tôi trong những ngày đầu làm quen với sự nặng nhọc của lao động bằng chân tay. Chúng tôi đã trồng biết bao nhiều là dừa và phi lao tạo màu xanh cho bãi cát trắng thật không phí công vì chính chúng là chứng nhân cho những cuộc tình sau này. Đến với biển, tôi luôn lòng dặn lòng sẽ không rời xa biển để mãi yêu biển vì chưa một lần nào biển dậy sóng xô tấp vào bờ để chia cách biển và tôi.

* Biển Chia Xa

Cái cảm giác khoảng năm  năm sau 1975 mỗi khi có tiếng gỏ nhè nhẹ vào cánh cửa phòng tôi sau 8 giờ tối khi tôi còn độc thân sống cùng cha mẹ không bao giờ tôi quên. Vì tôi biết đó sẽ khởi đầu cho một sự chia xa và ai sẽ là người rời xa tôi lần này? Cứ như thông lệ tôi và em cùng đi đến biển bằng chiếc xe đạp, ngồi sau lưng đứa học trò tôi chẳng nói gì và em cũng thế. Lời tâm sự chỉ thốt ra khi cô trò cùng ngồi trên bãi cát về đêm nơi chỉ có vào những ngày sắp vào hạ thuận tiện cho các cuộc hải hành. Lắng nghe để biết rằng cuộc chia ly này không hẹn ngày về vì không hề biết địa chỉ của nơi em sẽ đến! Lòng cứ chùng xuống không muốn suy nghĩ gì thêm vì biến xanh quá rộng, đại dương thì trùng trùng và với những phương tiện mong manh thì làm sao con người có thể vượt qua. Đi để mà đi và chấp nhận sự mong manh của số phận tôi chỉ biết lắng nghe. 

Ngày mai một chỗ ngồi trong lớp học bị bỏ khuyết và tôi chấp nhận sự vắng mặt có lý do để hy vọng em trở về ngồi lại chỗ ngồi đó hay tin vui sẽ báo đến tôi. Sự may mắn đó chỉ khoảng dưới một phần trăm. Gió vẫn rì rào hoà với sóng biển, bãi cát dường như là đen hơn trong dêm để mắt tôi nhoà lệ. Phải có sự tin cậy cao độ trong tâm trí của em tôi mới được ngồi đây để lại lắng nghe. Bao nhiêu lần đưa tiễn dễ được một lần báo tin đây? Ngày mai và nhiều ngày sau tôi sẽ nghe nhiều lời dự đoán về nguyên nhân em vắng mặt: tôi sẽ chỉ lặng im. Mong em lại ngồi lại chỗ em ngồi dù tôi tin em muôn lần không muốn thế!  Giữa nhũng lúc lòng trống vắng như thế này thì biển chính là điểm tựa vuốt ve tôi giúp tôi bình tâm trước quá nhiều cung bậc của cảm xúc.

Ở bất cứ nơi đâu biển vẫn như thế: sóng vẫn mãi xô vào bờ, bãi cát vàng vẫn mịn, màu biển vẫn xanh, và nơi đó người người vẫn tìm đến. Nhưng kỷ niệm và niềm gắn bó thì khác, tôi không tự hào vì biển quê tôi là nơi đẹp nhất nhưng vì nơi đó chỉ đơn giản là đó là nơi tôi đã sống cùng bao kỷ niệm thực của đời thường.

 

Đoàn Lệ Anh

(Cường Để - Nữ Trung Học Qui Nhơn)

BÀI MỚI NHẤT
21/03/2019(Xem: 17)
Tuổi già nhàn lắm các cụ ơi ! Công việc giờ đây dẹp hết rồi Rộng rãi thênh thang, nhà hai đứa Thoải mái ra vào, đôi ta thôi ! Tuổi già khỏe lắm các cụ ơi ! Luẩn quẩn lợi danh, rũ sạch rồi Giờ đây tóc bạc, ta hai đứa Sáng tối nắm tay: đi bộ thôi !
20/03/2019(Xem: 33)
Hỡi các bạn già của tôi ơi ! Đừng có tủi thân, hoặc trách đời. Thời gian, năm, tháng, qua nhanh lắm, Hãy sống từng giây phút tuyệt vời. Bao năm lăn lóc, cũng đủ rồi, Bôn ba thời vận, sống nổi trôi. Nhục vinh, sướng khổ, đều có cả, Giờ chỉ mình ta, với đất trời.
03/03/2019(Xem: 107)
Nếu một mai tôi bỗng dưng bị stroke, Liệt toàn thân không cử động, nói năng. Bài thơ này là nguyện vọng, trối trăn, Hãy giải thoát tôi khỏi thân tầm gởi. Ngày chia tay sớm muộn gì cũng tới, Ở lại đừng buồn nhớ tiếc thương nha. Coi như tôi đang du lịch phương xa, Đang bay bổng với mây xanh, gió mát.
25/02/2019(Xem: 115)
Ngày 17 Tháng Sáu, 1988, Thống Đốc George Deukmejian đích thân đến thương xá Phước Lộc Thọ, Westminster, làm lễ khánh thành bảng chỉ dẫn “Little Saigon Next Exit.” Hành động này có nghĩa thống đốc tiểu bang chấp nhận danh xưng “Little Saigon” và ấn định một khu vực địa lý mang tên ấy. Và từ đấy, thủ đô tị nạn của người gốc Việt tại Hoa Kỳ chính thức có tên trên bản đồ.
22/02/2019(Xem: 145)
Hôm Mùng 5 Tết Kỷ Hợi (Thứ Bảy 9/2/2019) bọn mình đã cùng Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định tham gia Diễn Hành Xe Hoa của Cộng Đồng Người Việt tổ chức hằng năm ở Little Saigon trên Đại Lộ Bolsa...
15/02/2019(Xem: 197)
Hằng năm ở xứ Cờ Hoa này, hễ cứ sau Mùng 1 Tết Âm Lịch thì Cộng Đồng Người Việt ở Nam Cali tổ chức Diễn Hành Xe Hoa vào Thứ Bảy (bất cứ Mùng nào trong tuần của Tết Nguyên Đán) trên Đại Lộ Bolsa / thành phố Westminster. Năm này (2019) thì Thứ Bảy ngày 9/2 lại nhằm đúng vào Mùng 5 Tết Kỷ Hợi, ngày mà Hội Ái Hữu Tây Sơn thường tổ chức hằng năm Lễ Kỷ Niệm Chiến Thắng Đống Đa của Đại Đế Quang Trung.