Hoa Dâm Bụt

01/12/20189:40 SA(Xem: 70)
Hoa Dâm Bụt

* Nguồn ĐS CHSLTQN 2018

Văn34A - Hoa Dâm Bụt - Liên Hương
(Hình: Liên Hương)

Đêm qua mưa, sáng đi học lại được nghỉ hai giờ đầu; đám con gái rủ nhau tìm chốn dung thân... Đến nhà bạn hoài cũng chán !


Lũ chim trắng tung tăng cặp sách chỉ mươi phút đã đến nơi. Cổng tịnh xá Ngọc-Nhơn đã có tiếng cười nói của các bà các cô đến sớm làm công quả. Trên chiếc sạp bên trong cổng chùa có mái che, cô nhỏ nhìn thấy sư cô áo lam đang chỉ dẫn các bà các chị cắt lấy hạt điều, mấy thúng trái điều chín đỏ vun ngọn. Lần đầu tiên cô thấy lại trái điều sau khi dọn nhà về miền trung...


Cô hít sâu vào phổi mùi trái điều thơm ngát cùng mùi thơm của đất sau mưa... Nghĩ đến cảnh hàm răng cắn ngập vào trái điều chín đỏ mọng nước chua chua ngòn ngọt, nước miếng cô ứa ra !


Sư cô nhìn thấy cô nhỏ lạ mặt cứ chăm chăm nhìn thúng điều nuốt nước miếng, đến gần lựa một trái chín đỏ lớn nhất đưa cho cô :
- Con biết trái này hả ?
- Dạ, ăn ngon lắm cô...
- Nhưng không được ăn nhiều !
- Dạ con biết, ăn nhiều rách lưỡi...
- Giỏi dữ !
- Dạ hồi nhà con ở trong nam gần vườn điều
, con chỉ ăn một trái.

Một chị cướp lời :
- Ở đây không ai dám ăn sợ ngứa lưỡi !
- Vậy mình chỉ lấy hạt, còn trái nhiều quá để làm gì bỏ uổng, chị !
- Mình làm rượu điều bán chớ, nè uống thử đi...

Cô nhỏ đón chung rượu bằng hai tay húp cạn, chung rượu điều trôi tuột thơm ngát ấm dần cổ họng... Cô nhỏ chạy theo lũ bạn đã bỏ cô xa lắc.


Chạy theo tiếng í ới của lũ bạn gọi nhau, đứa bên chậu nguyệt quế trước chánh điện, hít lấy hít để hương thơm chùm hoa trắng, đứa lúi húi dưới gốc sứ đại mong tìm được nụ hoa mới rơi... Đằng xa mấy chú tiểu chăm chỉ quét sân, mùi của đất và lá ẩm vẫn còn ngai ngái trong nắng sớm...


Một đứa con gái tinh nghịch kêu vói :
- Chú tiểu ơi, hái cho tụi tui mấy cái bông sứ, mấy chú quét hết bông rụng rồi !
Mấy chú tiểu ngơ ngác nhìn nhau, bầy con gái xúm lại nằn nì :
- Một chùm thôi, mấy đứa chia nhau cũng được !
Một chú lớn tuổi bước đến phía sau hàng rào dâm bụt lá xanh mướt, cúi nhặt mấy bông sứ rơi khuất trong bụi rậm trao cho mấy cô gái rồi buông thõng một câu :

- Hoa Chùa không được hái !
Mấy cô nhỏ le lưỡi nhìn nhau, mớ hoa không đủ chia, một cô mặt bí sị. Các cô đi dọc hàng rào dâm bụt cố nhìn qua bên kia may ra có nụ hoa nào sót lại, mấy cô nhỏ lí lắc ở trường nhưng vào chùa tôn nghiêm thì lại sợ !


Xa xa là vườn rau xanh nõn, luống cải trổ hoa vàng chập chờn đôi bướm trắng. Những bóng áo nâu lúi húi tưới rau dù đêm qua trời mưa... Trong yên ắng sớm mai tiếng mõ kinh tụng đều đều, thỉnh thoảng tiếng chuông thanh tao ngân vang. Cô nhỏ đạo Công-Giáo nhưng lòng thấy nao nao thoát tục, cô nhớ đến "Lan và Điệp" đến "Hồn bướm mơ tiên" và nhớ đến cả "Bên giòng sông Trẹm"...

 
Bỗng cô nhỏ nghe tiếng gọi nho nhỏ bên kia hàng rào ngăn cách khu nhà Trai đường,  cô ngoái lại nhìn nhỏ bạn mặt bí sị lúc nãy đang cố vói qua hàng bông bụt. Nói là bông nhưng thật ra mùa này chỉ toàn lá và nụ xanh... Phía trong hàng rào một bông hoa dâm bụt độc nhất vàng tươi... Nhỏ bạn ráng vói, ráng vói... hụt chân ngã nhào vào hàng rào.
- Ui cha, kéo giùm tau... Hàng rào rộng quá tau không xuống được !
Cô nhỏ đang loay hoay cứu bồ chợt nghe giọng trầm ấm bên tai :
- Nè cho cô nè !
Bông hoa dâm bụt vàng đưa ra trước mặt cô bạn. Mắt mở lớn ngạc nhiên, cô bạn xoè tay... Nhưng không, người ấy đã nghiêng qua hàng rào dâm bụt và cô bạn đã chồm trên hàng lá xanh... Bông hoa vàng được người ấy nhẹ cài lên mái tóc, cô bạn khuôn mặt đã hết bí sị mà rạng rỡ nụ cười, mái tóc đen gợn sóng sáng rực hoa vàng...


Cô nhỏ ngẩn ngơ nhìn người ấy hiện ra trước mắt bên kia hàng rào dâm bụt toàn nụ xanh... Đôi mắt của Loan Mắt Nhung, đôi môi Vương-Vũ trong phim kiếm hiệp Trung-Hoa và trong tấm áo nâu, mái tóc là mái tóc Lý-Tiểu-Long trong phim Thiếu-Lâm-Tự mà nhiều lần cô cùng bạn lén xem phim thường trực ở rạp hát hôm nào.
                

* * *


Gã say loạng choạng bước vào con hẻm nhiều ổ gà và bóng đêm... Sau bao nhiêu năm tha phương gã trở về rách nát như cuộc đời gã bấy lâu. Gã đã lấy vợ như bao nhiêu thằng đàn ông khác đến tuổi lấy vợ, mà lấy người gã yêu chớ không phải ai khác.


Gã từng ví mình là Từ-Thức từ giã cõi tiên trở về đời sống thực ở đó có cơm áo gạo tiền... Gã nai lưng làm đủ thứ việc nặng nhọc kiếm từng đồng đem về đưa vợ, lúc nào gã cũng mang mặc cảm có lỗi; có lỗi vì đã không nuôi được vợ con, có lỗi vì trước khi lấy vợ gã tưởng là những bài thơ, những hẹn hò yêu đương sẽ nuôi sống hai người...


Vợ gã là giáo-viên đồng lương rách nát cho năm miệng ăn. Gã thì chẳng làm được gì ra hồn ngoài bán sức lao động, phu khuân vác cực khổ, chiều về chén chú chén anh,

chẳng còn gì ! Về "nhà" thì gã không muốn, bầy con bụng ỏng, đít beo, đứa có áo thì không quần, đứa có quần thì không áo; cái chòi thì trống tuềnh, mưa dột... Một ngày nọ gã bỏ đi...

Hai cô bạn gái ngày nào tìm đến thăm gần trưa, hỏi hai đứa nhỏ :
- Mẹ đâu ?
- Mẹ đi dạy.
- Ăn cơm chưa ?
- Dạ chưa, chiều về mẹ nấu.
 

Hai cô bạn nhìn quanh căn chòi rách, chỉ có chiếc chõng và thùng đạn gỗ làm bàn, chiếc đèn dầu mẻ miệng... Không có chỗ ngồi, hai cô rủ nhau ra chợ sau khi dặn mấy đứa nhỏ ở nhà đừng đi đâu xa.

 
Hai cô mua mươi ký gạo, lít nước mắm, ký đường, ký thịt, mớ cá khô, hủ mắm cái, thêm mấy bịch chè cho lũ nhỏ con của bạn... đem về chòi, hí hoáy nấu cơm, cái nồi móp méo đen xì. Kho thịt trong chảo đổ ra dĩa rồi dùng lại cái chảo nấu nồi canh rau muống... Sóng chén toàn chén dĩa mẻ... Kêu mấy đứa nhỏ ăn cơm trước, còn hai cô chờ bạn về.


"Tao không biết tin gì của ổng, không biết ổng ở đâu. Có người nói ổng vượt biển bị bắt không muốn liên lụy vợ con, có người nói gặp ổng lang thang đâu đó trong nam... Tao không hy vọng gì, chỉ tủi thân mình... ". 

 

Con bạn quẹt nước mắt, làn da xanh tái chợt ửng đỏ :
- Tụi bay ăn cơm đi, cảm ơn tụi bay tìm thăm tao còn bày đặt nấu cơm...
- Đúng trưa đói thì tụi tao nấu ăn chớ bạn bè mà ơn nghĩa gì... Tụi tao cũng chẳng giàu có chi, nhưng ở Sài-Gòn tao còn buôn bán được.
 

Giúi vào tay cô bạn ít tiền :
- Còn tao thì mấy năm nay ba tao, chồng tao gởi về chút ít... Tụi tao giúp mày, bạn bè đừng ngại !
Ba đứa ôm nhau, nước mắt lại rưng rưng...

* * *


Gã tìm đến căn nhà của vợ con, căn nhà bây giờ mà gã đã hỏi thăm hàng xóm và tìm đến mới được sửa chữa đàng hoàng. Vợ gã vẫn là giáo-viên nhờ dạy kèm nên có dư chút đỉnh. Hai đứa con đang học Cao-Đẳng Sư-Phạm nhờ giúp đỡ học phí của cô bạn ở nước ngoài.


Vợ gã không buồn cũng không vui khi thấy gã trở về. Gã thấy mình thừa thãi, lạc lõng trong căn nhà nhỏ, không còn tình, không còn nghĩa, mấy đứa nhỏ cũng không cần thiết có gã... chỉ còn men rượu là thân thiết cho gã tìm quên ! Quên đi cô gái áo dài trắng, đôi mắt đen dưới rèm tóc trước trán, quên đi mái tóc thề mà gã thường mân mê dưới hàng rào dâm bụt đầy hoa vàng hoa đỏ, quên đi những vần thơ mà gã nắn nót dưới trăng sân chùa thầm lặng trao nàng.

Có còn yêu hay không gã không biết, nhưng gã biết mình bất lực chẳng thể quay về. Gã nghĩ đến đôi mắt đen ngày xưa nàng nhìn gã đắm say. Gã biết, khi qua hết cuối con hẻm này sẽ là căn nhà mấy năm nay gã lặng lẽ đi về. Ngồi xuống bậc thềm, chiếc quần jean bạc thếch dưới ánh trăng, gã mân mê khoảnh vải rách chỗ đầu gối. Vài bông hoa dâm bụt vợ gã trồng ngoài hiên thấp thoáng. Gã nghĩ đến đôi mắt lạnh lẽo vô hồn của vợ dù biết chắc giờ này vợ gã đã ngủ say không còn chờ gã như những năm xưa...


Gã thấy nhức đầu, đâu đó có mùi hương nguyệt quế thoảng qua... Gã loạng choạng đứng dậy, lẩm nhẩm một mình : "Về thôi... Về nhà thôi... !". Gã đi về hướng có hương thơm nguyệt quế ngạt ngào...

Gã về lại và đã chết trong vòng tay Phật với hương trầm thơm cùng những bông hoa nguyệt quế dưới hiên trăng.

 

Liên Hương 

BÀI MỚI NHẤT
18/12/2018(Xem: 17)
Năm 1945, Thế Chiến Thứ Hai, mặt trận Âu châu đã chấm dứt, Đức đã đầu hàng Đồng Minh nhưng mặt trận Thái Bình Dương giữa Mỹ và Nhật vẫn đang tiếp diễn khốc liệt. Quân Nhật xâm chiếm Đông Dương, đảo chính quân Pháp. Gia đình cha mẹ chúng tôi đang sinh sống ở Qui Nhơn, phải di cư về quê nội Bình Khê, nay là Tây Sơn, Bình Định để tránh bom đạn.
16/12/2018(Xem: 71)
Chiều Chủ Nhật cuối tuần (16/12/2-018) chúng tôi “dạo phố Sài Gòn Xưa” trong chương trình Sài Gòn Niềm Nhớ tại Little Saigon. Đây là lần thứ hai chương trình này được thực hiện trước mỗi Mùa Giáng Sinh hằng năm và đã thu hút nhiều khách viếng thăm vì “Nhớ quá đi thôi Sài Gòn Xưa của tui... !”.
15/12/2018(Xem: 54)
Đã có những bài báo, những tranh luận sôi nổi về thứ nhạc «sến hay không sến” này. “Sến” mà sao người ta thuộc, người ta khắc cốt ghi tâm ? “Sến” mà sao người ta cười, người ta khóc ?… Gần đây trên mạng, nhiều bạn trẻ «còm » rằng nhờ “sến” mà nuôi dưỡng được tâm hồn trong một thế giới vô cảm, và có bạn còn rất tự hào rằng đã sưu tầm được hàng ngàn bản nhạc «sến»...
14/12/2018(Xem: 57)
Ta viết thơ yêu trên lá vàng, Thơ bay theo gió đợi Xuân sang. Lời ru thắm thiết tình đơn lẽ, Lá vẫn lang thang trong nắng vàng. Lời ru ngày đó còn trong nắng, Gió rít mưa sa - vắng bóng chàng... Đầu Xuân hoa nở... thơ chưa đến, Đợi đến Đông tàn... lại Thu sang...
11/12/2018(Xem: 93)
Năm nay Đại Hội Cựu Học Sinh Liên Trường Qui Nhơn toàn Thế Giới được tổ chức vào hai ngày 6 & 7 Tháng 7 năm 2019 tại Nam Cali - USA. Đặc biệt lần nầy chúng tôi kỷ niệm 20 năm hoạt động của Hội với chủ đề LIÊN TRƯỜNG QUI NHƠN HAI MƯƠI NĂM NHÌN LẠI.
11/12/2018(Xem: 41)
Dòng thời gian thắm thoát rơi quá nhanh - mới đó mà đã hơn ba mươi năm qua rồi - mới ngày nào, tôi chỉ là chàng thanh niên ngớ ngẩn - mỗi sáng, mỗi chiều đứng bên gốc thông già len lén nhìn em vào lớp - vậy mà bây giờ, tôi đã là một ông già - tuổi hơn sáu mươi - mái tóc đã điểm sương - còn em - da mặt cũng đã có nhiều vết hằn theo năm tháng ? - Thời gian sao qua quá vội !