Hồi ức ngày tháng cũ

02/02/20195:00 SA(Xem: 1138)
Hồi ức ngày tháng cũ

bailoan 06

Tháng 1 / 2019 qua mau... Giờ là bắt đầu cho những ngày tháng 2. Vào tuần lễ đầu tiên của tháng này thì hai miền Nam Bắc Cali cũng đang rộn ràng chuẩn bị cho những sinh hoạt về phong tục tập quán trong ngày Lễ Tết Cổ Truyền của Cộng Đồng người Việt vào ngày 5/2.

 

Vậy là năm nay Chủ Nhật (3/2) kỷ niệm ngày wedding của bọn mình trước hai ngày Tết Kỷ Hợi. Mình thầm nghĩ: “Thời gian qua mau thật, mới đó mà bọn mình đã bước vào nhóm U70, U80 rồi”.

 

* * *

 

Giờ mình quay về với Ngày Tháng Cũ đây.

 

Sau hai năm học Sư Phạm Qui Nhơn, khi ra trường thì về dạy ở trường An Đông (Bồng Sơn / Bình Định) từ tháng 9/1974. Chưa đến nửa năm thì “biến cố 75” ập xuống. Thế là nghỉ dạy và trở về với gia đình mình ở Qui Nhơn.

 

Đâu khoảng mấy tháng sau thì Phòng Giáo Dục Qui Nhơn đã xét hồ sơ của đa số giáo viên cũ và quyết định “lưu dung” một số giáo viên để đi dạy vào ngày khai giảng niên khóa 75 – 76. Trường đầu tiên mình đến dạy sau 75 là Nguyễn Trường Tộ (nay là PTCS Đống Đa QN).

 

bailoan 07

Đầu Xuân 1977 thì mình chuyển sang ở bên gia đình “ông xã”.

 

Sau đó thì mình phải chuyển ra dạy ở xã Nhơn Phú (thuộc vùng ven ngoại ô, cách Qui Nhơn khoảng 7 – 8 cây số). Mình đã loanh quanh dạy ở các trường của vùng nông thôn này cũng hơn chục năm rồi.

 

Đến năm 1993 thì mình xin nghỉ dạy ở trường Mai Xuân Thưởng (nay là trường PTCS Trần Phú QN) để cùng “ông xã” và hai con nhỏ sang Mỹ định cư.

 

Sau “biến cố 75”, trong hoàn cảnh sinh hoạt xã hội biết bao thay đổi, mình cũng đã theo nghề này suốt 18 năm trời.

 

Qua đây tháng 1/1994 bọn mình đã vào lứa tuổi U50, hai con vẫn còn nhỏ vì thế “ông xã” thì xin vào làm ở hãng điện tử, còn mình thì học nghề tự do, sau khi ra trường thì làm nails, để thuận lợi cho việc đưa đón bọn nhỏ đến trường và lo việc ăn uống cho chúng.

Năm 2014 thì “ông xã” về hưu sau căn bệnh hiểm nghèo đã may mắn vượt qua. Giờ thì sức khỏe cũng tạm ổn hơn bốn năm rồi. Cầu mong mọi sự an lành đến với “ông xã” trong những năm tháng còn lại bên cạnh gia đình.

 

bailoan 09

Còn mình cũng sắp nghỉ làm rồi, vì sau Sinh Nhật năm này thì mình cũng đã bước vào nhóm “senior” (cao niên) rồi đó.

 

Trở lại trong tháng Hai này còn có Valentine’s Day. Lễ này đặc biệt là phải đúng “ngày 14” vào bất cứ thứ nào trong tuần. Năm 2019 này thì Valentine nhằm vào thứ Năm nên mọi người phải đi học và đi làm; nếu muốn “kỷ niệm” gì thì cũng phải đợi đến weekend thôi.

 

Ngày wedding của bọn mình chỉ trước Valentine’s Day có hơn mười ngày thôi nên cũng dễ nhớ. Đó là vào năm 2016, tình cờ lễ này nhằm vào Chủ Nhật lại cùng với ngày Lễ Hội Đống Đa (Mùng 7 Tết Bính Thân); nên buổi sáng thì bọn mình đến dự Lễ này do Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định tổ chức, còn buổi chiều thì được “vui ké” với bọn nhỏ nhà mình vì đúng ngày cuối tuần. 

 

* * *

 

Cuối dòng hồi ức này mình nhắc lại ngày kỷ niệm “nhớ đời”:

 

Cũng vào dịp Anniversary của bọn mình năm trước (2018), để kỷ niệm ngày sum họp lần này, bọn nhỏ nhà mình đã đưa cả nhà “tập thể dục đôi chân” suốt mấy tiếng đồng hồ, chỉ để đi vòng vèo trong những khu vườn rậm rạp, um tùm cây xanh với hoa lá...

 

Vậy mà bọn mình vẫn cảm thấy vui thích, vì đã may mắn được hòa mình vào với quang cảnh thiên nhiên trong tiết trời nắng ấm, vì theo lịch thời tiết ở xứ này thì tháng Hai vẫn còn là mùa Đông, mãi đến ngày 20/3 mới là ngày đầu Xuân đấy !

 

Kim Loan

(Los Angeles, 1/2/2019)   

  

BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 52)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 58)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 76)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 68)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 98)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 106)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !