04/11/2018(Xem: 641)
Dòng đời biến chuyển, vạn vật đổi thay... Nhưng tuổi thơ vẫn mãi trong tôi, nhất là những kỷ niệm của tuồi học trò. Nhớ nhiều nhất là thời trung học dưới ngôi trường Nữ Trung Học Qui Nhơn thơ mộng lộng gió biển với tiếng lá reo vui trong nắng. Năm đầu Đệ Thất, tôi xúng xính trong chiếc áo dài, vướng vít chưa quen, mà vạt áo trước cứ vướng vào giữa đôi chân khi bước nhanh ...
02/11/2018(Xem: 701)
Rồi mùa Thu bay đi… Bay đi… Bay đến Thu 1974 thì tôi được gặp và quen em tại thị trấn thời chiến bên bờ Lại Giang đó. Em là cô giáo vừa tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn - Khóa 11. Hỏi ra mới biết em là cô hàng xóm gần xịt của tôi trên đường Gia Long quen thuộc, kẻ xóm trên người xóm dưới cách nhau chừng một / hai trăm thước chớ có xa xôi gì đâu.
30/10/2018(Xem: 489)
Con Hương Móm bận áo bà ba tím, quần đen vải Nam-Vang bính của má nó rộng thùng thình, lai quần ngắn trên mắt cá; chưn nó mang dép lốp “Bác Hồ”, tóc thắt bím con rít y chang cán bộ gộc... Nó và anh Văn-Có là hai cán bộ ca sĩ duy nhất nên chỉ ngồi ngoài bìa đợi cán bộ tuyên truyền nói cho hết hơi xong xoa hai tay :
26/10/2018(Xem: 442)
Hồi mới về làm dâu mỗi lần đi về Qui-Nhơn thăm nhà, má chồng hay dắt tay cô qua bên kia đường trước mặt nhà gởi gắm: - Chú Bốn Long chở con cháu xuống Qui-Nhơn, ngừng tận nhà bà sui tui nghen ! Rồi quay qua dặn cô: - Hồi dìa thì cứ ra sau bến xe khúc Bạch-đằng hỏi xe dìa chợ mới An-Thái thì ai cũng biết !
23/10/2018(Xem: 439)
Chuyện xửa, chuyện xưa... Chuyện kể rằng... Có một ngôi trường trung học nằm bên bờ biển xanh với những cô học trò mặc áo dài trắng ngoài giờ học hay ra biển nghịch cát giỡn sóng... Đó là trường Nữ Trung Học Qui Nhơn và tôi là một nữ sinh của ngôi trường thơ mộng đó...
27/09/2018(Xem: 515)
Sau khi rời trường trung học Cường Để Qui Nhơn, Trần Anh Tuấn tiếp tục vào học đại học văn khoa Sài Gòn. Đầu năm 1967, anh tình nguyện nhập ngũ khoá 24 trường Bộ Binh Thủ Đức. Cuối năm đó anh mãn khoá ra trường và được phục vụ trong binh chủng Quân Cảnh. Tháng Ba năm 1975, trong hoàn cảnh đất nước lâm nguy, với những cuộc di tản của quân dân Miền Trung và ...
26/09/2018(Xem: 404)
Từ cao nguyên, ba mang cả gia đình về miền biển, gia đình Ý Yên như dân du mục, sống ở mỗi nơi một ít, nằm chưa ấm chỗ đã dời đi. Đi đến đâu Ý Yên cũng là học trò mới, chưa kịp kết thân với bạn, lại đi. Ba như thử thách sức chịu đựng của cả nhà, về Qui Nhơn ba đưa cả nhà đi đến chỗ con đường đất vừa lọt chiếc xích lô, ...
15/09/2018(Xem: 510)
* Thương yêu gửi theo linh hồn anh NTH. Mấy hôm nay trời Cali như thấp xuống vì những cơn mưa không lớn lắm, nhưng cũng dai dẳng khiến lòng người chùng xuống một nỗi buồn nhớ mông lung không chủ đích, và không dưng em lại nhớ đến anh. “Lại” có nghĩa là không nhiều thì ít, cũng có đôi lần chợt nhớ đến anh…
10/09/2018(Xem: 727)
Thời buổi này còn cái gì không hạ giá nhỉ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử v...v... hạ giá! Tôi cầm mảnh bằng đại học cạ cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra vỉa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victor Hugo, Lev Tolstoy, Tagore, Dostoievski... đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng... cả thảy đều bị “hạ” nằm la liệt. Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng “vang bóng một thời”, tôi thầm hỏi: - Nên cười hay nên khóc, thưa chư liệt vị?
06/09/2018(Xem: 869)
Bây giờ các con tôi đã tốt nghiệp đại học, bằng tiền ngân hàng cho mượn không tính lời cho đến ngày ra trường, chúng có việc làm sẽ trả góp với phân lời thấp... Tôi mang nợ nước Mỹ tất cả những gì tôi có được hôm nay, mọi đóng góp của các con tôi sẽ trả lại cho nước Mỹ từ thành quả của chúng. Riêng tôi, tôi xin trả ơn cho những người đã giúp tôi bằng cách của riêng mình ! Xin cảm ơn tất cả các bạn đã đọc đến giòng cuối những lời tâm tình này.
BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 252)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 212)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 182)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 194)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 263)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 220)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này