15/03/2014(Xem: 9137)
Ghe chòng chành giữa dòng nước, tôi sợ hãi ngồi bám chặt mạn thuyền, mắt láo liên nhìn trời đêm sáng lờ mờ ánh trăng mười chín. Chúng tôi ngồi dồn đống trong khoang thuyền. Hai tên đàn ông to người chèo ghe gõ nhẹ trên mui báo hiệu đã đến nơi tạm an toàn, chúng tôi có thể cử động đôi chút. Người chèo mũi vén tấm lá che mui nhìn vào. “Bây giờ mình phải đi bộ một khoảng, tui dẫn hai người một lần. Chia ra để khỏi lộ. Mấy người khác cứ ngồi đợi đến phiên, nhớ đừng nói chuyện lớn tiếng.”
09/03/2014(Xem: 8803)
Tôi quyết định bỏ học để theo chú tôi đi xẻ gỗ. Mà tôi có muốn đi học cũng không được nữa vì lấy tiền đâu để mà học, rồi thì ai sẽ lo cho con Luyến. Tôi ở nhà khoảng mười ngày, thấy con Luyến nguôi ngoai phần nào rồi, trong bữa cơm tôi nói với nó: “Mai anh theo chú Bảy đi làm, em ở nhà lo học nhá, cứ nửa tháng anh về một lần”. Nó nghe thế thì quên cả vẻ ủ rũ: “Không được, anh không được bỏ học, anh mà bỏ học thì anh là đồ bất hiếu, không nghe lời ba mẹ, ngày mai anh phải lên trường ngay, ở nhà đã có em lo...”. Nó nói như ra lệnh, người lớn và rất dứt khoát. Tôi hơi bất ngờ khi thấy nó như thế, nhưng vẫn từ tốn bảo nó: “Không phải anh không muốn đi học, anh đã quyết thế rồi, em ở nhà học cho giỏi đi, không được nghĩ ngợi gì hết.”.
08/03/2014(Xem: 7300)
Quân trường Thủ Đức, ngày cuối tuần tấp nập thân nhân Sinh Viên Sĩ quan đến thăm. Vì mới nhập khóa chưa đến ngày lễ gắn alpha do đó Tôn không được đi phép cuối tuần. Nằm lẻ loi trong phòng đại đội khóa sinh, Tôn thấy nhớ mẹ xót xa. Bỗng, thằng bạn trực đến gõ chân chàng báo có thân nhân đến thăm. Tôn phóng mình xuống đất, vội vã sửa lại quân phục chỉnh tề, lau đôi giày thật bóng, đội chiếc mũ nồi đúng quy định, rồi chạy một mạch ra ngoài khu tiếp tân. Đứng trong hàng quân chờ đợi sĩ quan trực gọi tên, Tôn suy đoán ai là người đến thăm mình. Người chị bà con và Trần Thịnh bạn dạy cùng trường đã đến thăm tuần vừa rồi, mình còn ai nữa đâu.
07/03/2014(Xem: 7627)
Phạm Tín An Ninh: Sinh ra và lớn lên tại Khánh Hòa, Tuổi Quý Mùi. Mất mẹ lúc 3 tuổi, nên sống với ông bà nội. Lúc nhỏ, theo học tại trường Trung học Văn Hóa và Võ Tánh Nha Trang. Nhập ngũ: Khóa 18 SQ Trừ Bị Thủ Đức. Phục vụ tại Sư Đoàn 23 BB. Sau tháng 4/75: Đi tù tại các trại tù Nam và Bắc Việt Nam.(Thân sinh cũng bị đi tù và chết trong tù cải tạo vào tháng 6/1976). Vượt biên, định cư tại Vương Quốc Na-Uy từ năm 1984. Đi học và làm việc trong ngành Ngân Hàng Bưu Điện. Về hưu từ đầu năm 2008. Tác phẩm: Ở Cuối Hai Con Đường (2008), Rừng Khóc Giữa Mùa Xuân (sẽ xuất bản)
26/02/2014(Xem: 8817)
Buổi tế lễ chỉ có thế, đơn giản mộc mạc, cụ Chu tuy đã làm Chánh bái những mười lăm năm rồi mà không thể nào cầm lòng, tủi cho vong linh ba vị anh hùng cái thế. Năm nào cũng vậy, cụ không ở lại tham dự bữa tiệc mà đi thẳng về nhà đốt mấy nén hương cắm trước bàn thiên, hướng về phía đình bái mấy bái. Cụ đưa tay vuốt vuốt chòm râu, thở dài u uẩn. Trên đôi mắt lờ đờ già nua nhìn sâu vào dĩ vãng ấy thoáng mấy hạt nước mắt, thứ nước mắt đã trở thành kim cương bất hoại.
23/02/2014(Xem: 10028)
Không bao giờ có chuyện đó Ba đừng mơ; Con không bao giờ gởi Ba vô Viện Dưỡng Lão đâu. Con tập Gym để đủ sức bồng Ba khi Ba cần đến; Con cũng chọn chồng lớn con để phụ với Con. Ba xài Computer và Internet thường xuyên, trí nhớ của ba sẽ không bị Dementia hay Alzheimer. - Cám ơn con; nhưng con còn công việc và cuộc sống của riêng con. - Viện Mồ Côi không dành cho con thì Viện Dưỡng Lão cũng không dành cho ba.
23/02/2014(Xem: 10459)
À… Vì mãi đọc lệnh hành quân, suýt nữa Quân quên mất chuyện này nếu không nhờ chú lính bếp nhắc “Còn túm này nữa… Thẩm quyền !” – “À há… Cám ơn em… Xách theo giùm qua đi !”. “Túm này” là cái giỏ lác có hai đòn bánh tét, một hũ dưa chua củ kiệu của má Quân và bịch bánh mứt Sim làm với cái thiệp xuân mà Sim khéo léo gói ghém cho. Lại thêm một chục cái thiệp xuân của các bạn cùng lớp tự làm lấy nhờ Sim chuyển đến các anh lính trong đơn vị Quân. Những tấm thiệp ấy tuy đơn sơ tuy “học trò” nhưng chứa chan tấm lòng hậu phương thiệt nồng ấm. Cám ơn Sim và các bạn nhiều lắm.
17/02/2014(Xem: 11109)
Ăn hết tiền thất nghiệp, sắp phải rút tiền tiết kiệm trong nhà băng ra thì má tôi lại kêu về. Bà đã kêu về lúc nghe tôi vừa mất việc. Khi ấy tôi cứ nghĩ đằng nào thì tôi cũng kiếm ra được việc khác nên làm lơ lời kêu gọi của bà. Ra trường với bằng danh dự, tôi lanh lẹ, thành tích làm việc rất xuất sắc, lại chịu khó, nên có một cái giốp khác là lẽ tự nhiên thôi. Tám tháng trôi qua tôi vẫn chưa kiếm được việc làm nào hợp với khả năng và sở thích của mình. Thời buổi khó khăn, công ăn việc làm khó kiếm, ngày nào báo chí cũng đăng như vậy. Nhưng tôi vẫn nghĩ cũng phải có người về hưu, hãng sở vẫn phải mướn người làm thế chứ. Má tôi lại kêu về.
17/02/2014(Xem: 11937)
Bạn bè tôi cũng chơi Phây-búc lâu nay, có rủ tôi nhưng tôi giấu dốt, làm bộ chê là trò vớ vẩn, mất thì giờ. Sau buổi gặp Trang, thằng Nghĩa bắt đầu hướng dẫn tôi vào cuộc. Từng bước một, tôi dần dần bị cuốn hút vào trò chơi mới. Cũng động chút là chụp hình, pốt, ghi sì-ta-tớt, like, còm… cả ngày. Bạn bè đông dần, trong đó bạn ngoài đời càng ngày càng ít hơn bạn ảo.
15/02/2014(Xem: 11484)
Những cửa hàng bán hoa đang bận rộn vì những order của khách hàng, các nhân viên đang lo cắm hoa, gói hoa, và các xe giao phát hoa đang chạy tất tả trên các nẻo phố phường để giao hoa cho đúng hẹn. Bó hoa trong ngày Lễ Tình Yêu thật là trân trọng, thật là thắm tình. Thì ra có những người yêu nhau đến thế, mà sao tỉ lệ li dị vẫn cao, lấy nhau và bỏ nhau dễ dàng
BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 619)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 534)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 465)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 487)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 595)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 530)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này