27/09/2018(Xem: 1022)
Sau khi rời trường trung học Cường Để Qui Nhơn, Trần Anh Tuấn tiếp tục vào học đại học văn khoa Sài Gòn. Đầu năm 1967, anh tình nguyện nhập ngũ khoá 24 trường Bộ Binh Thủ Đức. Cuối năm đó anh mãn khoá ra trường và được phục vụ trong binh chủng Quân Cảnh. Tháng Ba năm 1975, trong hoàn cảnh đất nước lâm nguy, với những cuộc di tản của quân dân Miền Trung và ...
26/09/2018(Xem: 844)
Từ cao nguyên, ba mang cả gia đình về miền biển, gia đình Ý Yên như dân du mục, sống ở mỗi nơi một ít, nằm chưa ấm chỗ đã dời đi. Đi đến đâu Ý Yên cũng là học trò mới, chưa kịp kết thân với bạn, lại đi. Ba như thử thách sức chịu đựng của cả nhà, về Qui Nhơn ba đưa cả nhà đi đến chỗ con đường đất vừa lọt chiếc xích lô, ...
15/09/2018(Xem: 1175)
* Thương yêu gửi theo linh hồn anh NTH. Mấy hôm nay trời Cali như thấp xuống vì những cơn mưa không lớn lắm, nhưng cũng dai dẳng khiến lòng người chùng xuống một nỗi buồn nhớ mông lung không chủ đích, và không dưng em lại nhớ đến anh. “Lại” có nghĩa là không nhiều thì ít, cũng có đôi lần chợt nhớ đến anh…
10/09/2018(Xem: 1517)
Thời buổi này còn cái gì không hạ giá nhỉ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử v...v... hạ giá! Tôi cầm mảnh bằng đại học cạ cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra vỉa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victor Hugo, Lev Tolstoy, Tagore, Dostoievski... đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng... cả thảy đều bị “hạ” nằm la liệt. Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng “vang bóng một thời”, tôi thầm hỏi: - Nên cười hay nên khóc, thưa chư liệt vị?
06/09/2018(Xem: 1940)
Bây giờ các con tôi đã tốt nghiệp đại học, bằng tiền ngân hàng cho mượn không tính lời cho đến ngày ra trường, chúng có việc làm sẽ trả góp với phân lời thấp... Tôi mang nợ nước Mỹ tất cả những gì tôi có được hôm nay, mọi đóng góp của các con tôi sẽ trả lại cho nước Mỹ từ thành quả của chúng. Riêng tôi, tôi xin trả ơn cho những người đã giúp tôi bằng cách của riêng mình ! Xin cảm ơn tất cả các bạn đã đọc đến giòng cuối những lời tâm tình này.
14/08/2018(Xem: 1394)
Mỗi lần nhớ lại hắn còn cười. Ngày xưa ở tỉnh nhỏ, bạn hắn mới học Đệ Ngũ - lớp Tám bây giờ - đầu còn húi trọc, ở trần, mang xà-lõn lòi rốn, đi chân đất, hai đầu gối trầy trụa bám đầy đất bụi, tay dội banh, mà đã biết lẽo đẽo đi theo gái. Đi xa xa sau lưng cô bé mới học Đệ Thất trường bán công, cô có khuôn mặt bầu bĩnh, da ngăm ngăm đen, tóc trước trán cắt ngang, và đôi mắt long lanh linh động...
10/08/2018(Xem: 2308)
Đứa con gái sinh ra ở Mỹ, từ khi chập chửng biết đi đã suốt ngày chơi với cái banh soccer. Rồi chơi đá banh từ đó, phía sân cỏ sau nhà với ba và anh trai. Nó lớn dần và ngày nào cũng chạy theo trái banh từ sân trường tiểu-học đến sân banh của các Girls Club... lên Junior, rồi High School... cũng quần đùi áo lá...
07/08/2018(Xem: 1545)
... Chuyến đi của tui hôm nay có vẻ như lần chót và có một điểm giống nhau: Ngày xưa tui trẻ cần can đảm, vừa đi vừa cầm súng, vừa hát bài hùng binh “Đường trường xa muôn vó câu bay chập chùng... Quyết chiến thắng đoàn quân ra đi... ”. Bây giờ già rồi, tui lại cần nhiều can đảm hơn cái thời trai trẻ vì, vì già... sợ... đủ thứ, sợ... đi một mình... sợ bịnh bất tử, sợ đang đi bỗng mất trí nhớ, không thể quay về nhà...
16/05/2018(Xem: 3242)
Chiều tàn... Bên ngôi mộ anh, chị lặng lẽ thầm thì những lời thương yêu mà lúc anh còn sống chị đã không thể nói... Theo gió... chị gởi tới anh, những lời tình muôn thuở của một tình yêu mà chị biết, kiếp này và... cho tới kiếp sau chị vẫn ao ước được có, cũng như được gặp lại. ... Văng vẳng bên tai chị nghe có tiếng anh thì thầm : "... Nếu có kiếp sau, xin em đừng nói câu "Xin lỗi". “Tóc mai sợi vắn sợi dài Lấy nhau chẵng đặng, thương hoài ngàn năm” - (PD)
06/03/2018(Xem: 2996)
* Xin mượn Trang Nhà kể chuyện bên lề : Mừng 30 Năm Thành Lập Gia Đình Bách Hợp. Sáng chủ nhật ngày 4/3/2018, tình cờ nói chuyện qua phone với Ái Nguyệt tôi mới biết, chiều tối này tại nhà hàng Majesty, sẽ có buổi họp mặt Mừng 30 Năm Thành Lập Gia Đình Bách Hợp của quý Trưởng Niên Hướng Đạo Việt Nam ở Hoa Kỳ. Thế là tôi đổi ý ngay - “quay 180 độ” - không đi xem ca nhạc mà đi dự buổi họp mặt sẽ rất vui nhộn và lý thú này.
BÀI MỚI NHẤT
31/05/2020(Xem: 43)
... tình hình chiến sự ngày càng sôi động và khốc liệt hơn đã cuốn hút tôi biền biệt vào cuộc chiến, nên tôi không có dịp về thăm lại Thầy tôi - một Vị Thầy Khả Kính và cũng là một Chiến Sĩ Bình Dị. - Thưa Thầy, sau biến cố ba-mươi-tháng-tư-bảy-lăm-đen-tối ấy Thầy ra sao, hiện giờ Thầy ở đâu ? Với em, ở vào lứa tuổi xấp xỉ sáu-mươi này, em vẫn ước ao được gặp lại Thầy, dù chỉ một lần thôi, Thầy ơi !
28/05/2020(Xem: 73)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 72)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 96)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 91)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 121)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?