05/02/2018(Xem: 1216)
Tên Du Đãng nguyên không phải là du đãng mà từng là một chàng du ca tài hoa lãng tử trong nhóm Tuổi Trẻ Hôm Nay của thầy Quang. Chúa ơi ! Nhìn chàng ôm đàn đến giữa đời là mấy trăm đôi mắt hai mí, một mí, lá răm, lá mít, bồ câu, bồ hòn... gì gì đi nữa cũng đều đứng hình, nhìn chàng không chớp, chỉ mong có cơ duyên mang chàng, ủa quên, ủa quên, mang tiếng hát của chàng về bỏ túi riêng không cho ai nghe ké !
02/02/2018(Xem: 2735)
Tại nơi nầy đã có ba chiếc xe đò bị tai nạn giống y như trường hợp này, cách đây hai năm về trước, khiến một số hành khách bị thương và bị chết. Khi cảnh sát đến lập biên bản tai nạn, hỏi tài xế lý do nào khiến xảy ra tai nạn. Các tài xế đều trả lời giống nhau là thấy bóng người đột ngột xuất hiện trước đầu xe, nên tài xế đạp thắng xe quá gấp, khiến xe lật nhào, trong khi một vài nhân chứng xác nhận lúc đó trên đường hoàn toàn vắng vẻ, không có người và xe cộ nào khác chạy trên đường.
24/01/2018(Xem: 1488)
Tôi bước qua cổng trường, nhìn lại phòng tole năm trước mà thương. Đây là trường tôi - Mai Xuân Thưởng - nơi lưu danh tên một sĩ phu yêu nước mà. Tôi không thích nghe ai xúc phạm đến tên người anh hùng ấy. Tôi cũng mong rằng bọn chúng nó không phải là học sinh trường tôi. Thế nhé ! Tôi yêu trường nhanh chóng, đột ngột, bất ngờ như cánh cửa bật ra trong cơn gió. Mãnh liệt, dâng trào và mãi thế... Như tôi vẫn nhớ như in từng góc nhỏ sân trường,
22/01/2018(Xem: 1244)
Ngửa mặt đón nhận những giọt nước mát rượi từ vòi sen chảy xuống mặt rồi từ từ xuống toàn thân, mình cảm thấy thật sảng khoái sau một đêm không tròn giấc (vì lạ... giường !). Trong phòng ngủ thì mát lạnh vì nhờ có air conditioner nhưng khi vừa bước ra khỏi phòng thì mình như bị choáng ngộp bởi cái nóng như thiêu như đốt ở Bến Tre trong một ngày giữa tháng Năm. Trời chưa nắng lắm nên mọi người cùng kéo nhau ra sân chụp hình.
15/01/2018(Xem: 1329)
Ngày ấy, hai đứa thường đi chung với nhau mỗi độ tan trường, cùng ghé quán chị Cúc bán chè đậu đỏ ở trước cổng trường Nữ Trung Học để ăn mê mẩn món chè đậu đỏ nước dừa khi còn đang mặc chiếc áo dài tơ trắng. Ngày tết hai đứa được má cho tiền đi sắm đồ Tết. Hai đứa cùng may hai cái áo trắng và hai cái quần ống loe màu chói lọi như nhau. Sen màu cam còn mình màu đỏ lại còn xách thêm cái bóp đầm gỗ Pleiku đi khắp phố. Đó gọi là model thời ấy và chúng mình thích thế.
14/01/2018(Xem: 1241)
Cũng như số đông người Việt, tôi ít khi tổ chức Mừng Sinh Nhật cho mình. Hình như dân phương Đông chỉ quan trọng ngày Chết chứ không quan trọng ngày Sinh như dân phương Tây. người Việt thường chỉ biểu lộ hết tình cảm của mình khi người thân đã khuất. Có thể do tính cách khép kín không cởi mở và dè dặt, như một biểu hiện của thân phận nhược tiểu từ nghìn xưa vẫn còn lưu dấu đến hôm nay. Người phương Tây ngược lại, ngày Mừng Sinh Nhật luôn là ngày quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi người.
13/01/2018(Xem: 1318)
Tôi đang suy nghĩ sẽ làm gì để mừng sinh nhật con thì cảm thấy ngực nóng ran khó chịu. Tôi hít thở mạnh và nhai hai viên Aspirin loại cho trẻ em 81 mg mỗi viên. Cảm giác nóng ran khó chịu giữa ngực biến mất năm ba phút rồi trở lại. Lần nầy khó chịu hơn. Không hẳn là cảm giác đau, chỉ nóng và khó chịu vùng giữa ngực. Không đau bên trái ngực, vùng tim, không đau lan lên cổ hay cánh tay trái. Tôi tự bóp bụng dưới, không đau. Tôi nghĩ nhanh "Không lẽ đến lượt mình? Trái tim làm reo chăng?".
12/01/2018(Xem: 2344)
Chuyến xe lửa qua ga Diêu Trì, người lên kẻ xuống… Ánh điện nơi sân ga tối mù mù... Lại mưa nhẹ hạt... Chỉ còn hơn tiếng nữa là đến Qui Nhơn... Hành khách sửa soạn đồ đạc... Xe vào ga rúc còi... Tiếng còi ban đêm nghe buồn khôn tả... Xuống tầu... Nhìn xa xa, nơi góc sân bay, kéo ra mé ngoài là những dẫy nhà tranh, tường vôi trắng ẩn hiện dưới ánh đèn đường hiu hắt làm lòng người buồn hơn. Rồi ngày tháng ổn định đã qua...
10/01/2018(Xem: 1240)
Rồi ông Tín nói, ông bắt gặp thằng con của ông, và đứa con gái của bà nói chuyện thân mật với nhau sáng nay, ông đề nghị làm sui với bà. - Anh mới biết, còn tui biết lâu rồi... Nhưng anh cứ xăm xăm bước tới, có vẻ muốn con... mẹ hơn là muốn con gái cho thằng con mình... - Và bà hàng xóm cất tiếng cười khanh khách. - Ngày mai anh cứ phá hàng rào, lám cái cổng... Tui thấy anh có cái đề nghị nào cũng rất dễ thương - anh đãi tui 3 tháng cafê và phở đó. - Tại sao 3 tháng? - Lúc đó bà sui của tui về VN.
08/01/2018(Xem: 1173)
Vợ chồng ông bà Năm đã ở xóm này lâu lắm rồi. Ông bà không có con cái. Ông làm nghề hốt thuốc Nam và biết tất cả gia đình bà con lối xóm. Cũng ở trong cái xóm nhỏ này có một thằng nhỏ Bắc Kỳ, gia đình nó ở Phú Phong mới dọn tới, ở ngay sát nhà. Nó là đứa mà ông Năm rất thích, ông thường nói chuyện với nó khi phơi gia vị thuốc trước sân và thường giúi cho nó một cục đường táng, ăn ngọt tới óc luôn.
BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 615)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 532)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 462)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 485)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 592)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 528)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này