14/02/2018(Xem: 1755)
Sáng nay, chạy xe trên đường nắng sớm vẫn còn se lạnh, không gian như bàng bạc hơi sương. Hai hàng cỏ ven đường bung nở những cánh hoa tóc tiên là tôi biết mùa Xuân đang về. Nghe như trong từng cơn gió những nốt nhạc du dương khẽ rung trong hồn. Trên con đường tôi đi, rộn rã tiếng cười, mọi người đưa con đi sắm Tết, những cặp tình nhân dạo gót trên phố hoa. Ngày Xuân len lỏi trong từng mái nhà.
10/02/2018(Xem: 2139)
Nhìn lại hai bàn tay trắng, nhẹ tênh, nợ tang bồng, trai thời loạn tưởng như trả xong, giã từ vũ khí nhưng trong lòng nặng trỉu nợ tình, trả cho ai đây, 3 mối tình 3 cành hoa thơm nối tiếp nhau rơi rụng, suốt mùa binh đao khói lửa. Tôi cúi đầu chấp nhận lấy số phận hẩm hiu mà tạo hoá đã an bài, tự an ủi “Vì anh là lính chiến” và nhủ thầm "Tình vẫn đẹp khi tình còn dang dở, Đời mất vui, khi đã vẹn câu thề" - (H. DZ.)
08/02/2018(Xem: 1683)
Ngày của nhà Táo nên mình cứ không nguôi nghĩ về ba vị ấy. Không phải chỉ hôm nay, mà suốt năm. Không chỉ mỗi năm nay, mà cả năm ngoái, năm kia, năm kỉa, năm kìa... Càng lui về trước, mình càng nghĩ nhiều về họ, vì hồi ấy trí óc mình sáng suốt hơn, đặt vấn đề cũng lắm mà giải quyết, giải đáp được cũng lắm chuyện lớn lao, trọng đại... Như chuyện ba vợ chồng nhà ông Táo chẳng hạn.
07/02/2018(Xem: 1559)
* Bài viết này xin gởi đến Mai. Mong rằng ở một nơi nào đó bạn đọc được và nhớ ra ngay Thái Thanh của ngày xưa đó. Mai hãy liên lạc với mình nhé ! ... ... ... Cây khế ngày xưa của tôi không phải như cây khế bây giờ được trồng trong chậu kiểng, được uốn nắn cẩn thận và được bán với giá rất cao. Cây khế của tôi mọc lên từ đất, nó đứng giữa thiên nhiên cao to râm mát, cành thấp có, cành cao có và đẹp vô cùng trong mắt của tôi...
05/02/2018(Xem: 1611)
Tên Du Đãng nguyên không phải là du đãng mà từng là một chàng du ca tài hoa lãng tử trong nhóm Tuổi Trẻ Hôm Nay của thầy Quang. Chúa ơi ! Nhìn chàng ôm đàn đến giữa đời là mấy trăm đôi mắt hai mí, một mí, lá răm, lá mít, bồ câu, bồ hòn... gì gì đi nữa cũng đều đứng hình, nhìn chàng không chớp, chỉ mong có cơ duyên mang chàng, ủa quên, ủa quên, mang tiếng hát của chàng về bỏ túi riêng không cho ai nghe ké !
02/02/2018(Xem: 3756)
Tại nơi nầy đã có ba chiếc xe đò bị tai nạn giống y như trường hợp này, cách đây hai năm về trước, khiến một số hành khách bị thương và bị chết. Khi cảnh sát đến lập biên bản tai nạn, hỏi tài xế lý do nào khiến xảy ra tai nạn. Các tài xế đều trả lời giống nhau là thấy bóng người đột ngột xuất hiện trước đầu xe, nên tài xế đạp thắng xe quá gấp, khiến xe lật nhào, trong khi một vài nhân chứng xác nhận lúc đó trên đường hoàn toàn vắng vẻ, không có người và xe cộ nào khác chạy trên đường.
24/01/2018(Xem: 2027)
Tôi bước qua cổng trường, nhìn lại phòng tole năm trước mà thương. Đây là trường tôi - Mai Xuân Thưởng - nơi lưu danh tên một sĩ phu yêu nước mà. Tôi không thích nghe ai xúc phạm đến tên người anh hùng ấy. Tôi cũng mong rằng bọn chúng nó không phải là học sinh trường tôi. Thế nhé ! Tôi yêu trường nhanh chóng, đột ngột, bất ngờ như cánh cửa bật ra trong cơn gió. Mãnh liệt, dâng trào và mãi thế... Như tôi vẫn nhớ như in từng góc nhỏ sân trường,
22/01/2018(Xem: 1740)
Ngửa mặt đón nhận những giọt nước mát rượi từ vòi sen chảy xuống mặt rồi từ từ xuống toàn thân, mình cảm thấy thật sảng khoái sau một đêm không tròn giấc (vì lạ... giường !). Trong phòng ngủ thì mát lạnh vì nhờ có air conditioner nhưng khi vừa bước ra khỏi phòng thì mình như bị choáng ngộp bởi cái nóng như thiêu như đốt ở Bến Tre trong một ngày giữa tháng Năm. Trời chưa nắng lắm nên mọi người cùng kéo nhau ra sân chụp hình.
15/01/2018(Xem: 1901)
Ngày ấy, hai đứa thường đi chung với nhau mỗi độ tan trường, cùng ghé quán chị Cúc bán chè đậu đỏ ở trước cổng trường Nữ Trung Học để ăn mê mẩn món chè đậu đỏ nước dừa khi còn đang mặc chiếc áo dài tơ trắng. Ngày tết hai đứa được má cho tiền đi sắm đồ Tết. Hai đứa cùng may hai cái áo trắng và hai cái quần ống loe màu chói lọi như nhau. Sen màu cam còn mình màu đỏ lại còn xách thêm cái bóp đầm gỗ Pleiku đi khắp phố. Đó gọi là model thời ấy và chúng mình thích thế.
14/01/2018(Xem: 1700)
Cũng như số đông người Việt, tôi ít khi tổ chức Mừng Sinh Nhật cho mình. Hình như dân phương Đông chỉ quan trọng ngày Chết chứ không quan trọng ngày Sinh như dân phương Tây. người Việt thường chỉ biểu lộ hết tình cảm của mình khi người thân đã khuất. Có thể do tính cách khép kín không cởi mở và dè dặt, như một biểu hiện của thân phận nhược tiểu từ nghìn xưa vẫn còn lưu dấu đến hôm nay. Người phương Tây ngược lại, ngày Mừng Sinh Nhật luôn là ngày quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi người.
BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 35)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 53)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 66)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 60)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 99)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !