13/01/2018(Xem: 1722)
Tôi đang suy nghĩ sẽ làm gì để mừng sinh nhật con thì cảm thấy ngực nóng ran khó chịu. Tôi hít thở mạnh và nhai hai viên Aspirin loại cho trẻ em 81 mg mỗi viên. Cảm giác nóng ran khó chịu giữa ngực biến mất năm ba phút rồi trở lại. Lần nầy khó chịu hơn. Không hẳn là cảm giác đau, chỉ nóng và khó chịu vùng giữa ngực. Không đau bên trái ngực, vùng tim, không đau lan lên cổ hay cánh tay trái. Tôi tự bóp bụng dưới, không đau. Tôi nghĩ nhanh "Không lẽ đến lượt mình? Trái tim làm reo chăng?".
12/01/2018(Xem: 2964)
Chuyến xe lửa qua ga Diêu Trì, người lên kẻ xuống… Ánh điện nơi sân ga tối mù mù... Lại mưa nhẹ hạt... Chỉ còn hơn tiếng nữa là đến Qui Nhơn... Hành khách sửa soạn đồ đạc... Xe vào ga rúc còi... Tiếng còi ban đêm nghe buồn khôn tả... Xuống tầu... Nhìn xa xa, nơi góc sân bay, kéo ra mé ngoài là những dẫy nhà tranh, tường vôi trắng ẩn hiện dưới ánh đèn đường hiu hắt làm lòng người buồn hơn. Rồi ngày tháng ổn định đã qua...
10/01/2018(Xem: 1708)
Rồi ông Tín nói, ông bắt gặp thằng con của ông, và đứa con gái của bà nói chuyện thân mật với nhau sáng nay, ông đề nghị làm sui với bà. - Anh mới biết, còn tui biết lâu rồi... Nhưng anh cứ xăm xăm bước tới, có vẻ muốn con... mẹ hơn là muốn con gái cho thằng con mình... - Và bà hàng xóm cất tiếng cười khanh khách. - Ngày mai anh cứ phá hàng rào, lám cái cổng... Tui thấy anh có cái đề nghị nào cũng rất dễ thương - anh đãi tui 3 tháng cafê và phở đó. - Tại sao 3 tháng? - Lúc đó bà sui của tui về VN.
08/01/2018(Xem: 1702)
Vợ chồng ông bà Năm đã ở xóm này lâu lắm rồi. Ông bà không có con cái. Ông làm nghề hốt thuốc Nam và biết tất cả gia đình bà con lối xóm. Cũng ở trong cái xóm nhỏ này có một thằng nhỏ Bắc Kỳ, gia đình nó ở Phú Phong mới dọn tới, ở ngay sát nhà. Nó là đứa mà ông Năm rất thích, ông thường nói chuyện với nó khi phơi gia vị thuốc trước sân và thường giúi cho nó một cục đường táng, ăn ngọt tới óc luôn.
06/01/2018(Xem: 2033)
Sáng nay, thành phố Houston vừa xảy ra một sự kiện thời tiết hiếm thấy: Tuyết rơi. Trong buổi sáng tinh mơ, với không khí lạnh mùa Giáng Sinh, không gian bên ngoài phủ một màu trắng xóa, những mái nhà trắng, mọi màu xe cũng chỉ phủ màu trắng, lá cây và cỏ chen lẫn hai màu trắng xanh, những bông tuyết bay nhẹ nhàng, rơi lả tả ngập trắng mặt đất. Ôi, một màu trắng tinh khiết làm lòng tôi lâng lâng một niềm hân hoan, hứng khởi.
22/12/2017(Xem: 2221)
Noel năm đó, Qui Nhơn trời rét ! Từng cơn gió Mùa Đông Bắc tràn về mang theo cái lạnh và khô. Những cơn gió rít, lùa qua khe cửa lớp học, rồi vốc những luồng khí lạnh thả vào trong phòng làm cho mọi người xuýt xoa, ngồi sát vào nhau vì giá rét. Hôm nay là Noel rồi ! Không khí Giáng Sinh như tràn ngập khắp nơi. Giáng Sinh về trên những con đường phố tấp nập, trên những hàng cây reo vi vu...
19/12/2017(Xem: 2324)
Tháng Tư lại về... Một tháng của một năm. Chỉ là một tháng trong mười hai tháng. Mỗi năm, khi bước qua tháng Tư tôi lại thấy lòng nặng trĩu. Bước đi cứ chông chênh như đi giữa lưng chừng trời. Dù đã qua từng ấy năm... ... Sau Tết Ất Mão, tôi càng cảm nhận ngày chia xa gần kề. Dù rất bận rộn với bài vở cho kỳ thi Tú Tài IBM sắp tới, nhưng tôi vẫn tìm mọi cách để níu kéo thời gian. Tôi luôn luôn hốt hoảng vì cảm thấy dường như thời gian đi nhanh quá...
17/12/2017(Xem: 2228)
Một cuộc hội ngộ ấm áp mà mắt ai cũng rưng rưng. Khi nói vài lời trước thầy cô và các bạn, Đông Oanh đã nhắc lại lần cô lên đường đi Mỹ, Oanh muốn ra sân bay tiễn cô nhưng cô không cho vì sợ quyến luyến rồi khóc lóc, cô bảo: "Giữa chúng ta không có sự chia ly, khi cô trò luôn nhớ về nhau...". Vừa nhắc lại, Oanh vừa khóc làm chúng tôi người nào cũng muốn rơi nước mắt theo. Ra về, chúng tôi tranh nhau đến ôm cô giã biệt...
16/12/2017(Xem: 1609)
Tiếng đạn bay véo véo quanh người, có vài viên găm vào xe đạp tôi, nhưng lạ lùng thay là không một viên đạn nào bay trúng thân tôi . Trở về nhà với chiếc xe đạp hư, tôi lo sợ đón chờ sự giận dữ cũa anh; nhưng thật ngạc nhiên là thay vì giận dữ, anh chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo tôi: “Nếu cả một rừng đạn đã không trúng được em, thì không còn gì có thế ngăn được bước tiến của em”. Từ đó tôi có thêm tự tin, và tôi luôn cố gắng để khỏi phụ lòng mong đợi của Anh.
08/12/2017(Xem: 1611)
Lại một mùa Vu Lan nữa đến với con trên mảnh đất không phải là quê mẹ, con lại nhớ má vô cùng và nhớ cả ngôi trường Nhơn Phước của má nơi đầy ắp toàn là kỷ niệm tuổi thơ. Ngôi trường má đã chăm chút để đó là chốn riêng của má, má không lệ thuộc vào quy luật nào cho má thong dong trổ hết niềm thương yêu: yêu nghề và yêu cả cái nghiệp giáo mà má và con đã mang vào thân. Sao bây giờ con lại muốn nói đến những nơi chốn đó: nơi các ngôi trường của má...
BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 35)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 53)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 66)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 60)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 99)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !