05/12/2017(Xem: 1777)
Khi các con vào Sài Gòn để học tôi và mẹ tôi đã cùng sống bên nhau ở căn nhà này. Tôi nhớ những bước chân dò dẫm của mẹ trên từng bậc thang trong những ngày hè nắng nóng mẹ không ngủ được. Tôi nhớ những ngày mưa mẹ ngồi co ro ở một góc nhà nhà. Mẹ vịn thành cầu thang khi mưa to nước trên mái tôn dột xuống, nơi ấy có cái điện thoại bàn, mẹ gọi cho tôi về với mẹ. Như thế đó, nhưng mẹ lại thích ngôi nhà này, nhiều lần tôi định bán vì không có tiền sửa mẹ đều ngăn lại không cho bán.
30/11/2017(Xem: 1943)
Mình không biết đi xe máy, cho đến giờ cũng vậy và sở trường của mình đị bộ rất giỏi. Thời còn trẻ ngoại trừ khi con bị đau nặng, phải đưa con đi viện mình mới phải đi xích lô mà thôi. Còn hầu như là mình đi bộ, mỗi lần đi ăn, đi chơi, v.v… cả ba mẹ con mình đều đi bộ. Một tay mình dắt thằng Vũ và lưng thì cõng bé Kim. Thế đấy, ...
30/11/2017(Xem: 2137)
Được ra khỏi tù và về lại với anh em trong đội bóng, về với sở trường và sở thích của mình trong giai đoạn khá phức tạp sau ngày mất nước; như một phép màu, một định mệnh, một biến cố quan trọng cho đời tôi và cho gia đình. Tôi được yên ổn trong thời gian năm năm để thực hiện mộng vượt biên tìm Tự Do và tôi đã may mắn thành công trong chuyến vượt biên đầu tiên đến Hong Kong vào cuối năm 1979.
25/11/2017(Xem: 1842)
Tiếng Việt thật lạ lùng, cái gì biểu hiện phúc lợi lập tức có chữ “ăn” đi kèm. Từ “ăn đám cưới, ăn đám giỗ, ăn tiệc, ăn chơi…”, bây giờ ở Mỹ có thêm cụm từ “ăn tiền già, ăn tiền bệnh, ăn tiền thất nghiệp, ăn tiền SSI…”. Những người đi làm như chúng tôi khi về hưu sẽ không dùng từ “ăn tiền già” hay “ăn tiền trợ cấp” mà được gọi bằng “hưởng tiền hưu bổng”,
23/11/2017(Xem: 1882)
Năm nay 47 tuổi, ông Thanh Phạm, một người vô gia cư, xin tiền trước cửa tiệm bánh mì Cali trong khu chợ ABC, Westminster, cho biết ông bắt đầu cuộc sống không nhà năm ông 32 tuổi. “Năm 1999, một trận bão kéo dài từ ngày 2 đến ngày 8 Tháng Năm tại Oklahoma đã cuốn mất vợ tôi và hai con còn rất nhỏ” - ông hồi tưởng trong nỗi nghẹn ngào.
23/11/2017(Xem: 2171)
Thứ Năm tuần lễ cuối của tháng 11, là Lễ Tạ Ơn tại Mỹ. Mời quý vị và các bạn đọc bài viết đặc biệt cho mùa Lễ Tạ Ơn năm nay của tác giả Hoàng Thanh. Cô tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 30’, hiện là cư dân Westminster, Orange County. Bài viết về Lễ Tạ Ơn của cô mang tựa đề “Xin Cám Ơn Cuộc Đời” kể lại câu chuyện xúc động, giản dị mà khác thường, ...
18/11/2017(Xem: 2125)
... nắng trên mặt đường nhựa bốc hơi, người tôi bốc hơi, tôi không còn chút sức lực nào, hai chân như khuỵu xuống... Tôi như vậy thì con tôi ra sao ! Tôi đi mà như lết, thỉnh thoảng cúi nhìn con gặp đôi mắt tròn đen bé Hân ngước nhìn lại... Đôi mắt ẩn chứa bao câu hỏi bao chịu đựng, nhưng con vẫn im lặng bước, bước chân nhỏ nhắn với bàn tay nắm chặt tay tôi.
16/11/2017(Xem: 1767)
Em thương mến, Sáng nay tôi thấy em dẫn đứa con trai nhỏ kháu khỉnh của mình lên chùa. Nhìn em hạnh phúc rạng ngời nắm tay con trai mình tung tăng trong sân chùa với đóa hoa hồng nhỏ màu đỏ cài trên áo của cả hai mẹ con tôi bất chợt thấy lòng có chút niềm vui. Em là đứa học trò nhỏ năm nào của tôi, nay đã là mẹ và cũng là một nhà doanh nghiệp trẻ thành đạt, có nhiều người biết đến tên em...
14/11/2017(Xem: 1644)
Tình tôi chỉ là tình câm. Tôi nghĩ con gái hay “nhìn lên”, tuy học chung lớp nhưng tôi chẳng có chi đặc biệt để được lọt vào mắt xanh nhỏ đó. May thay Ông Trời cho tôi cơ hội làm quen với nhỏ. Số là hằng ngày tôi ra biển bơi lội, nên chi tôi bơi như rái. Tôi là tay Vô Địch Bơi Lội Miền Trung Cấp Thiếu Niên; trong khi nhỏ đó là người dễ say tàu say xe. Đã vậy còn ham vui theo cả lớp đi du ngoạn ngoài Phương Mai. Mới bước lên thuyền mấy phút đã thấy mặt mũi xanh dờn, mắt nhắm nghiền;
12/11/2017(Xem: 1756)
Sáu năm trước, tôi không có điện thoại riêng, không biết sử dụng Computer, Internet... Nói chung tôi là người đàn bà thời đại cổ lỗ sĩ ! Những lúc rảnh rỗi sau bữa dinner tôi nằm dài thoải mái xem phim bộ truyền hình... Còn thời gian trong ngày giữa hai người khách hẹn thì tôi đọc sách...
BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 35)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 53)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 66)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 60)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 100)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !