23/11/2017(Xem: 984)
Năm nay 47 tuổi, ông Thanh Phạm, một người vô gia cư, xin tiền trước cửa tiệm bánh mì Cali trong khu chợ ABC, Westminster, cho biết ông bắt đầu cuộc sống không nhà năm ông 32 tuổi. “Năm 1999, một trận bão kéo dài từ ngày 2 đến ngày 8 Tháng Năm tại Oklahoma đã cuốn mất vợ tôi và hai con còn rất nhỏ” - ông hồi tưởng trong nỗi nghẹn ngào.
23/11/2017(Xem: 1248)
Thứ Năm tuần lễ cuối của tháng 11, là Lễ Tạ Ơn tại Mỹ. Mời quý vị và các bạn đọc bài viết đặc biệt cho mùa Lễ Tạ Ơn năm nay của tác giả Hoàng Thanh. Cô tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 30’, hiện là cư dân Westminster, Orange County. Bài viết về Lễ Tạ Ơn của cô mang tựa đề “Xin Cám Ơn Cuộc Đời” kể lại câu chuyện xúc động, giản dị mà khác thường, ...
18/11/2017(Xem: 1120)
... nắng trên mặt đường nhựa bốc hơi, người tôi bốc hơi, tôi không còn chút sức lực nào, hai chân như khuỵu xuống... Tôi như vậy thì con tôi ra sao ! Tôi đi mà như lết, thỉnh thoảng cúi nhìn con gặp đôi mắt tròn đen bé Hân ngước nhìn lại... Đôi mắt ẩn chứa bao câu hỏi bao chịu đựng, nhưng con vẫn im lặng bước, bước chân nhỏ nhắn với bàn tay nắm chặt tay tôi.
16/11/2017(Xem: 903)
Em thương mến, Sáng nay tôi thấy em dẫn đứa con trai nhỏ kháu khỉnh của mình lên chùa. Nhìn em hạnh phúc rạng ngời nắm tay con trai mình tung tăng trong sân chùa với đóa hoa hồng nhỏ màu đỏ cài trên áo của cả hai mẹ con tôi bất chợt thấy lòng có chút niềm vui. Em là đứa học trò nhỏ năm nào của tôi, nay đã là mẹ và cũng là một nhà doanh nghiệp trẻ thành đạt, có nhiều người biết đến tên em...
14/11/2017(Xem: 917)
Tình tôi chỉ là tình câm. Tôi nghĩ con gái hay “nhìn lên”, tuy học chung lớp nhưng tôi chẳng có chi đặc biệt để được lọt vào mắt xanh nhỏ đó. May thay Ông Trời cho tôi cơ hội làm quen với nhỏ. Số là hằng ngày tôi ra biển bơi lội, nên chi tôi bơi như rái. Tôi là tay Vô Địch Bơi Lội Miền Trung Cấp Thiếu Niên; trong khi nhỏ đó là người dễ say tàu say xe. Đã vậy còn ham vui theo cả lớp đi du ngoạn ngoài Phương Mai. Mới bước lên thuyền mấy phút đã thấy mặt mũi xanh dờn, mắt nhắm nghiền;
12/11/2017(Xem: 935)
Sáu năm trước, tôi không có điện thoại riêng, không biết sử dụng Computer, Internet... Nói chung tôi là người đàn bà thời đại cổ lỗ sĩ ! Những lúc rảnh rỗi sau bữa dinner tôi nằm dài thoải mái xem phim bộ truyền hình... Còn thời gian trong ngày giữa hai người khách hẹn thì tôi đọc sách...
11/11/2017(Xem: 1293)
Cho đến bây giờ cũng ít người biết rằng tôi chính là “đứa bé thơ” với “tấm khăn sô bơ vơ” trong bài hát Người Ở Lại Charlie của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Và tôi lớn lên cùng với ký ức về một người Cha hào hùng như vậy. Tôi không thần tượng Cha tôi từ một bài hát viết về Người, cũng không thần tượng từ một hai trận đánh trong cuộc đời binh nghiệp của người,...
08/11/2017(Xem: 1022)
Một ngày năm 1956 tại thành phố Qui Nhơn, vào một buổi trưa đầy nắng gắt tại bến xe, người ta bu quanh thằng bé bán cà-rem để mua cho được một cây cà-rem. Đây là một hiện tượng lạ! Lần đầu tiên thành phố có cà-rem. Người ta bao quanh thằng nhỏ bán cà-rem, vì người ta không thể đem về nhà, sợ dọc đường nó chảy mất, nên mọi người phải ăn tại chỗ và người ta cũng không thể mua 2 cây...
07/11/2017(Xem: 1294)
Cây ổi sau hè được trồng trước khi tui sinh ra không lâu lắm. Lúc tui lên năm, cây ổi đã cao bằng mười tui, cây xum xuê nhiều cành, với những trái xanh xanh lóm đóm trong chòm lá đậm màu. Từ trên cành cao của cây ổi, tui thấy xa xa có biển xanh lơ với làn sóng bạc màu, thấy trên con sông gần nhà có mấy cánh buồm nhẹ trôi, và thấy trên bờ sông có vài mái tóc dài đang bay theo gió.
05/11/2017(Xem: 2499)
Thường thì viết về – viết, chớ không phải sáng tác - một bản nhạc nào đó tôi thấy không khó mấy; nhưng với nhạc phẩm rất quen thuộc và gần gũi với mình là Rừng Lá Thấp của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh trong video này sao tôi thấy thật khó quá. Một Thương Binh VNCH đã hát bài ca ấy trên chuyến xe đò...
BÀI MỚI NHẤT
23/03/2019(Xem: 58)
Theo dòng thời gian, hễ cứ đến tháng Tư hằng năm là mình lại nhớ tới những ngày cuối tháng Ba của “mùa biến cố” cũng như nhớ luôn “kỷ niệm hết hồn” trong Sinh Nhật lần thứ hăm-mốt của mình tại Nha Trang vào Xuân ’75 ở quê nhà. Đã gần 44 năm trôi qua và chỉ còn hơn tuần lễ nữa lại đến Sinh Nhật mình bước vào nhóm U70. Vậy là ký ức mình lại quay về với “biến cố ‘75”.
21/03/2019(Xem: 54)
Tuổi già nhàn lắm các cụ ơi ! Công việc giờ đây dẹp hết rồi Rộng rãi thênh thang, nhà hai đứa Thoải mái ra vào, đôi ta thôi ! Tuổi già khỏe lắm các cụ ơi ! Luẩn quẩn lợi danh, rũ sạch rồi Giờ đây tóc bạc, ta hai đứa Sáng tối nắm tay: đi bộ thôi !
20/03/2019(Xem: 51)
Hỡi các bạn già của tôi ơi ! Đừng có tủi thân, hoặc trách đời. Thời gian, năm, tháng, qua nhanh lắm, Hãy sống từng giây phút tuyệt vời. Bao năm lăn lóc, cũng đủ rồi, Bôn ba thời vận, sống nổi trôi. Nhục vinh, sướng khổ, đều có cả, Giờ chỉ mình ta, với đất trời.
03/03/2019(Xem: 131)
Nếu một mai tôi bỗng dưng bị stroke, Liệt toàn thân không cử động, nói năng. Bài thơ này là nguyện vọng, trối trăn, Hãy giải thoát tôi khỏi thân tầm gởi. Ngày chia tay sớm muộn gì cũng tới, Ở lại đừng buồn nhớ tiếc thương nha. Coi như tôi đang du lịch phương xa, Đang bay bổng với mây xanh, gió mát.
25/02/2019(Xem: 128)
Ngày 17 Tháng Sáu, 1988, Thống Đốc George Deukmejian đích thân đến thương xá Phước Lộc Thọ, Westminster, làm lễ khánh thành bảng chỉ dẫn “Little Saigon Next Exit.” Hành động này có nghĩa thống đốc tiểu bang chấp nhận danh xưng “Little Saigon” và ấn định một khu vực địa lý mang tên ấy. Và từ đấy, thủ đô tị nạn của người gốc Việt tại Hoa Kỳ chính thức có tên trên bản đồ.
22/02/2019(Xem: 158)
Hôm Mùng 5 Tết Kỷ Hợi (Thứ Bảy 9/2/2019) bọn mình đã cùng Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định tham gia Diễn Hành Xe Hoa của Cộng Đồng Người Việt tổ chức hằng năm ở Little Saigon trên Đại Lộ Bolsa...