11/11/2017(Xem: 2236)
Cho đến bây giờ cũng ít người biết rằng tôi chính là “đứa bé thơ” với “tấm khăn sô bơ vơ” trong bài hát Người Ở Lại Charlie của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Và tôi lớn lên cùng với ký ức về một người Cha hào hùng như vậy. Tôi không thần tượng Cha tôi từ một bài hát viết về Người, cũng không thần tượng từ một hai trận đánh trong cuộc đời binh nghiệp của người,...
08/11/2017(Xem: 1850)
Một ngày năm 1956 tại thành phố Qui Nhơn, vào một buổi trưa đầy nắng gắt tại bến xe, người ta bu quanh thằng bé bán cà-rem để mua cho được một cây cà-rem. Đây là một hiện tượng lạ! Lần đầu tiên thành phố có cà-rem. Người ta bao quanh thằng nhỏ bán cà-rem, vì người ta không thể đem về nhà, sợ dọc đường nó chảy mất, nên mọi người phải ăn tại chỗ và người ta cũng không thể mua 2 cây...
07/11/2017(Xem: 2352)
Cây ổi sau hè được trồng trước khi tui sinh ra không lâu lắm. Lúc tui lên năm, cây ổi đã cao bằng mười tui, cây xum xuê nhiều cành, với những trái xanh xanh lóm đóm trong chòm lá đậm màu. Từ trên cành cao của cây ổi, tui thấy xa xa có biển xanh lơ với làn sóng bạc màu, thấy trên con sông gần nhà có mấy cánh buồm nhẹ trôi, và thấy trên bờ sông có vài mái tóc dài đang bay theo gió.
05/11/2017(Xem: 3975)
Thường thì viết về – viết, chớ không phải sáng tác - một bản nhạc nào đó tôi thấy không khó mấy; nhưng với nhạc phẩm rất quen thuộc và gần gũi với mình là Rừng Lá Thấp của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh trong video này sao tôi thấy thật khó quá. Một Thương Binh VNCH đã hát bài ca ấy trên chuyến xe đò...
03/11/2017(Xem: 2061)
Câu chuyện bắt đầu cũng bằng hai chữ ngày xưa... Ngôi trường Trung-học Tư-thục nhỏ nằm trên con đường dẫn vào thị xã Qui-Nhơn. Như các trường khác, bước qua cổng trường là khoảng sân rộng. Khi đám con gái nón lá che mặt bước vội tránh những tia nhìn chăm chăm từ lũ con trai...
31/10/2017(Xem: 1906)
Con người là vậy, ít ai biết trân quí những gì mình đang có cho đến khi mất đi. Giờ đây trong ông, những ngày cuối đời là một nỗi ân hận dày vò. Ông tự trách đã không đủ tốt, đã không biết ông yêu bà nhiều như thế nào, cũng không biết bà đã tốt như thế nào, hy sinh như thế nào? Và giờ đây, hai phương trời cách biệt, dù chỉ mấy giờ lái xe mà hai ông bà không thăm nhau được. Muốn gặp khuôn mặt xanh xao, nụ cười héo hắt của bà cũng thật khó. Người ta nói thà tử biệt còn hơn sinh ly, giờ ông mới thấy buồn thấm thía.
21/10/2017(Xem: 1961)
... ... ... Mấy mươi năm sống xa quê nhà, thỉnh thoảng tôi lại đưa hồng nhan tri kỷ tôi đi lễ ở Nhà Thờ La Vang để nhân tiện sống lại cái cảm giác một thời Chợ Xổm Khu 2 ngày xưa. Chợ họp ngay bên vệ đường trước nhà thờ chỉ kéo dài sau hai Thánh Lễ buổi sáng chủ nhật thôi nhưng ngần ấy cũng đủ đưa tôi về một chốn quê nhà.
13/10/2017(Xem: 1993)
Ông hàng xóm ở sau lưng nhà tui, thỉnh thoảng gặp tui ổng nói: - Khu mình lúc trước nhiều Việt Nam lắm chị ! Sau này có tiền họ move tới ở khu Mỹ trắng hết rồi ! Tui hỏi: - Vậy khu Mỹ trắng còn trắng không ? Ổng nói: - Không... ! Giờ khu tụi nó lốm đốm chỗ trắng chỗ vàng ! Ổng còn khoe lúc trước ở Việt Nam ổng làm báo. Ổng là phóng viên nhà báo ở toà soạn báo Con Ong...
28/09/2017(Xem: 2733)
“Ông xã” mình là dân mê chụp hình, chắc vẫn còn ấm ức về chuyện “hụt” chuyến cruise trên Lake Tahoe; cũng như không đến gần được dãy núi toàn đá đỏ để làm “phó nhòm” nên đã khôi hài nói: “Tivi tour là hay nhất! Vì du lịch trên màn ảnh nhỏ vừa nhanh lại chẳng tốn... xu nào. Chẳng cần đi đâu xa, chỉ việc nằm nhà bật máy lên là thấy được quang cảnh những nơi mình muốn đến. Chứ việc gì phải “hành xác” ngồi bó người trên xe hai / ba tiếng đồng hồ để rồi rên tức lưng mỏi cổ làm gì...
26/09/2017(Xem: 2234)
Tuần rồi tôi có dịp đi thăm hai người, một người bạn đang nằm trong quan tài tại nhà quàn, và một bà cô đang nằm trong nhà dưỡng lão. Người bạn không biết tôi là ai đã đành, vì người ấy đã chết, nhưng bà cô còn sống cũng không biết tôi là ai vì bà đã mất trí nhớ! Người bạn này ngày hôm trước còn vui vẻ chuyện trò với bạn bè, nhưng sáng hôm sau, người nhà không thấy thức dậy, vào phòng thì thấy ông đã chết. Bà cô, một đời giàu có lẫy lừng, giờ cũng trắng tay, vào chỗ nghỉ cuối cùng cũng đã hơn năm.
BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 35)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 53)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 66)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 60)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 100)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !