03/11/2017(Xem: 1011)
Câu chuyện bắt đầu cũng bằng hai chữ ngày xưa... Ngôi trường Trung-học Tư-thục nhỏ nằm trên con đường dẫn vào thị xã Qui-Nhơn. Như các trường khác, bước qua cổng trường là khoảng sân rộng. Khi đám con gái nón lá che mặt bước vội tránh những tia nhìn chăm chăm từ lũ con trai...
31/10/2017(Xem: 791)
Con người là vậy, ít ai biết trân quí những gì mình đang có cho đến khi mất đi. Giờ đây trong ông, những ngày cuối đời là một nỗi ân hận dày vò. Ông tự trách đã không đủ tốt, đã không biết ông yêu bà nhiều như thế nào, cũng không biết bà đã tốt như thế nào, hy sinh như thế nào? Và giờ đây, hai phương trời cách biệt, dù chỉ mấy giờ lái xe mà hai ông bà không thăm nhau được. Muốn gặp khuôn mặt xanh xao, nụ cười héo hắt của bà cũng thật khó. Người ta nói thà tử biệt còn hơn sinh ly, giờ ông mới thấy buồn thấm thía.
21/10/2017(Xem: 868)
... ... ... Mấy mươi năm sống xa quê nhà, thỉnh thoảng tôi lại đưa hồng nhan tri kỷ tôi đi lễ ở Nhà Thờ La Vang để nhân tiện sống lại cái cảm giác một thời Chợ Xổm Khu 2 ngày xưa. Chợ họp ngay bên vệ đường trước nhà thờ chỉ kéo dài sau hai Thánh Lễ buổi sáng chủ nhật thôi nhưng ngần ấy cũng đủ đưa tôi về một chốn quê nhà.
13/10/2017(Xem: 969)
Ông hàng xóm ở sau lưng nhà tui, thỉnh thoảng gặp tui ổng nói: - Khu mình lúc trước nhiều Việt Nam lắm chị ! Sau này có tiền họ move tới ở khu Mỹ trắng hết rồi ! Tui hỏi: - Vậy khu Mỹ trắng còn trắng không ? Ổng nói: - Không... ! Giờ khu tụi nó lốm đốm chỗ trắng chỗ vàng ! Ổng còn khoe lúc trước ở Việt Nam ổng làm báo. Ổng là phóng viên nhà báo ở toà soạn báo Con Ong...
28/09/2017(Xem: 1365)
“Ông xã” mình là dân mê chụp hình, chắc vẫn còn ấm ức về chuyện “hụt” chuyến cruise trên Lake Tahoe; cũng như không đến gần được dãy núi toàn đá đỏ để làm “phó nhòm” nên đã khôi hài nói: “Tivi tour là hay nhất! Vì du lịch trên màn ảnh nhỏ vừa nhanh lại chẳng tốn... xu nào. Chẳng cần đi đâu xa, chỉ việc nằm nhà bật máy lên là thấy được quang cảnh những nơi mình muốn đến. Chứ việc gì phải “hành xác” ngồi bó người trên xe hai / ba tiếng đồng hồ để rồi rên tức lưng mỏi cổ làm gì...
26/09/2017(Xem: 1095)
Tuần rồi tôi có dịp đi thăm hai người, một người bạn đang nằm trong quan tài tại nhà quàn, và một bà cô đang nằm trong nhà dưỡng lão. Người bạn không biết tôi là ai đã đành, vì người ấy đã chết, nhưng bà cô còn sống cũng không biết tôi là ai vì bà đã mất trí nhớ! Người bạn này ngày hôm trước còn vui vẻ chuyện trò với bạn bè, nhưng sáng hôm sau, người nhà không thấy thức dậy, vào phòng thì thấy ông đã chết. Bà cô, một đời giàu có lẫy lừng, giờ cũng trắng tay, vào chỗ nghỉ cuối cùng cũng đã hơn năm.
24/09/2017(Xem: 1900)
Cũng phải hơn mười năm rồi, chúng tôi mới gặp lại nhau. Trông hắn khác nhiều, già dặn và chững chạc hẵn lên. Lần này hắn vào Sài Gòn theo lời mời của một đại gia, nhờ hắn coi giùm miếng đất. Nói chuyện với nhau một lúc, tôi biết hắn nói thật. Sự hiểu biết của hắn về Bói Toán và Phong Thủy đã đến ngưỡng nên tiếng tăm hắn có vượt qua khỏi giới hạn tỉnh lẻ cũng là điều không lạ. Điều đáng khen là hắn không lợi dụng hiểu biết để mưu cầu lợi lộc. Hành nghề nhiều năm, hắn vẫn như xưa, vẫn chiếc xe máy cà tàng và ăn uống vỉa hè.
20/09/2017(Xem: 928)
Thành phố Houston sau cơn bão, đường vòng đường tránh nước vòng vo mười dặm đường, hơn hai tiếng lái quanh co. Cứ chầm chậm lúc chạy lúc ngừng mà lòng rưng rưng nhớ anh. Chiều tắt nắng qua nghĩa trang anh nằm đó, em đưa tay chào anh, chào người huynh trưởng một thời khi tóc còn xanh Hướng Đạo chi tình. Chào lá quốc kỳ vẫn tung bay bên mộ chí. Em chào kính anh. Chào một người chiến sĩ Huynh Đệ Chi Binh...
11/09/2017(Xem: 1926)
... Bây giờ nơi đất khách quê người tôi vẫn ước sao có được tượng đài Quang Trung Đại Đế để nhắc nhở chúng ta và con cháu các thế hệ mai sau hãy nhớ và biết rằng dân tộc Việt Nam chúng ta cũng có một vị Đại Anh Hùng như thế; như chúng ta đã có tượng đài Đức Thánh Trần Hưng Đạo ở thành phố Westminster, và trong tương lai chúng ta sẽ có thêm những tượng đài các vị Anh Hùng và Anh Thư Hào Kiệt khác nữa...
07/09/2017(Xem: 931)
Các đây bốn năm tui có đi Hawaii chơi. Trong lúc đi dạo downtown ở Honolulu, vào khoảng 5 giờ chiều, bỗng nhiên tui nghe tiếng ai chào tui thật lớn: - Chào chú ! Tiếng chào lớn lắm, rất là thân thương như là ruột thịt của mình, làm tui giật thót mình, và hỏi nhanh trong đầu : “Không biết tại sao mình có đứa cháu nào ở đây?”. Tui quay lại thì thấy một anh thanh niên homeless, đang ngồi dọc theo bức tường của một nhà ăn xã hội, chờ mở cửa. Tui yên tâm không phải là người thân, tui cho anh ta năm đồng và nói : “Anh làm tui hết hồn, anh làm tui mừng hết lớn!”.
BÀI MỚI NHẤT
21/01/2019(Xem: 50)
Sau mấy ngày mưa dầm gió lạnh, hôm nay (20/1/2019) Nam Cali tạnh ráo nắng đẹp, tiết trời mát dịu. Và, tại Cinderella Studio Studio / Little Saigon Hội CHS LTQN có buổi Họp Mặt Tất Niên Mậu Tuất với khoảng một trăm Quan Khách và Cựu Học Sinh đến tham dự trong bầu không khí đông vui thân mật.
14/01/2019(Xem: 77)
Mười năm bóng mẹ qua đi. Lòng con trĩu nặng cực kỳ nhớ thương Vào chùa khói quyện mùi hương Trông lên ánh mẹ vấn vương trăm chiều Hồn quê lắng đọng muôn điều Thương cho con trẻ nặng nhiều ước mong Những ngày tháng đọng long đong Sắp vào ký ức trắng trong sau này
14/01/2019(Xem: 141)
Hội Ái Hữu Sư Phạm Qui Nhơn Nam Cali Họp Mặt Tất Niên Mậu Tuất
11/01/2019(Xem: 123)
Hằng năm ở miền Nam Cali vào đúng ngày Tết Dương Lịch thì thành phố Pasadena đã tổ chức diễn hành Rose Parade để chào mừng Tết Tây ở xứ Mỹ mà mình đã giới thiệu rồi. Giờ nhắc tới người Việt mình thì tuy sống ở xứ người, mà có những người vẫn nhớ vể Tết Ta ở quê mình...
07/01/2019(Xem: 146)
Vũ Đoàn LTQN tích cực tập dợt một nhạc cảnh đóng góp cho ngày Đại Lễ Đống Đa.
04/01/2019(Xem: 104)
Tôi vốn không phải là dân Sài Gòn. Tôi là thằng con trai miền Trung vô Sài Gòn kiếm cái chữ từ những năm cuối của thập niên sáu mươi, đầu bảy mươi của thế kỷ trước. Là thằng sinh viên nghèo tự lập chẳng ai nuôi nên tôi chỉ quanh quẩn ở những xóm lao động của Sài Gòn hoa lệ thời ấy.