03/11/2017(Xem: 1563)
Câu chuyện bắt đầu cũng bằng hai chữ ngày xưa... Ngôi trường Trung-học Tư-thục nhỏ nằm trên con đường dẫn vào thị xã Qui-Nhơn. Như các trường khác, bước qua cổng trường là khoảng sân rộng. Khi đám con gái nón lá che mặt bước vội tránh những tia nhìn chăm chăm từ lũ con trai...
31/10/2017(Xem: 1390)
Con người là vậy, ít ai biết trân quí những gì mình đang có cho đến khi mất đi. Giờ đây trong ông, những ngày cuối đời là một nỗi ân hận dày vò. Ông tự trách đã không đủ tốt, đã không biết ông yêu bà nhiều như thế nào, cũng không biết bà đã tốt như thế nào, hy sinh như thế nào? Và giờ đây, hai phương trời cách biệt, dù chỉ mấy giờ lái xe mà hai ông bà không thăm nhau được. Muốn gặp khuôn mặt xanh xao, nụ cười héo hắt của bà cũng thật khó. Người ta nói thà tử biệt còn hơn sinh ly, giờ ông mới thấy buồn thấm thía.
21/10/2017(Xem: 1376)
... ... ... Mấy mươi năm sống xa quê nhà, thỉnh thoảng tôi lại đưa hồng nhan tri kỷ tôi đi lễ ở Nhà Thờ La Vang để nhân tiện sống lại cái cảm giác một thời Chợ Xổm Khu 2 ngày xưa. Chợ họp ngay bên vệ đường trước nhà thờ chỉ kéo dài sau hai Thánh Lễ buổi sáng chủ nhật thôi nhưng ngần ấy cũng đủ đưa tôi về một chốn quê nhà.
13/10/2017(Xem: 1468)
Ông hàng xóm ở sau lưng nhà tui, thỉnh thoảng gặp tui ổng nói: - Khu mình lúc trước nhiều Việt Nam lắm chị ! Sau này có tiền họ move tới ở khu Mỹ trắng hết rồi ! Tui hỏi: - Vậy khu Mỹ trắng còn trắng không ? Ổng nói: - Không... ! Giờ khu tụi nó lốm đốm chỗ trắng chỗ vàng ! Ổng còn khoe lúc trước ở Việt Nam ổng làm báo. Ổng là phóng viên nhà báo ở toà soạn báo Con Ong...
28/09/2017(Xem: 2061)
“Ông xã” mình là dân mê chụp hình, chắc vẫn còn ấm ức về chuyện “hụt” chuyến cruise trên Lake Tahoe; cũng như không đến gần được dãy núi toàn đá đỏ để làm “phó nhòm” nên đã khôi hài nói: “Tivi tour là hay nhất! Vì du lịch trên màn ảnh nhỏ vừa nhanh lại chẳng tốn... xu nào. Chẳng cần đi đâu xa, chỉ việc nằm nhà bật máy lên là thấy được quang cảnh những nơi mình muốn đến. Chứ việc gì phải “hành xác” ngồi bó người trên xe hai / ba tiếng đồng hồ để rồi rên tức lưng mỏi cổ làm gì...
26/09/2017(Xem: 1648)
Tuần rồi tôi có dịp đi thăm hai người, một người bạn đang nằm trong quan tài tại nhà quàn, và một bà cô đang nằm trong nhà dưỡng lão. Người bạn không biết tôi là ai đã đành, vì người ấy đã chết, nhưng bà cô còn sống cũng không biết tôi là ai vì bà đã mất trí nhớ! Người bạn này ngày hôm trước còn vui vẻ chuyện trò với bạn bè, nhưng sáng hôm sau, người nhà không thấy thức dậy, vào phòng thì thấy ông đã chết. Bà cô, một đời giàu có lẫy lừng, giờ cũng trắng tay, vào chỗ nghỉ cuối cùng cũng đã hơn năm.
24/09/2017(Xem: 2891)
Cũng phải hơn mười năm rồi, chúng tôi mới gặp lại nhau. Trông hắn khác nhiều, già dặn và chững chạc hẵn lên. Lần này hắn vào Sài Gòn theo lời mời của một đại gia, nhờ hắn coi giùm miếng đất. Nói chuyện với nhau một lúc, tôi biết hắn nói thật. Sự hiểu biết của hắn về Bói Toán và Phong Thủy đã đến ngưỡng nên tiếng tăm hắn có vượt qua khỏi giới hạn tỉnh lẻ cũng là điều không lạ. Điều đáng khen là hắn không lợi dụng hiểu biết để mưu cầu lợi lộc. Hành nghề nhiều năm, hắn vẫn như xưa, vẫn chiếc xe máy cà tàng và ăn uống vỉa hè.
20/09/2017(Xem: 1428)
Thành phố Houston sau cơn bão, đường vòng đường tránh nước vòng vo mười dặm đường, hơn hai tiếng lái quanh co. Cứ chầm chậm lúc chạy lúc ngừng mà lòng rưng rưng nhớ anh. Chiều tắt nắng qua nghĩa trang anh nằm đó, em đưa tay chào anh, chào người huynh trưởng một thời khi tóc còn xanh Hướng Đạo chi tình. Chào lá quốc kỳ vẫn tung bay bên mộ chí. Em chào kính anh. Chào một người chiến sĩ Huynh Đệ Chi Binh...
11/09/2017(Xem: 2955)
... Bây giờ nơi đất khách quê người tôi vẫn ước sao có được tượng đài Quang Trung Đại Đế để nhắc nhở chúng ta và con cháu các thế hệ mai sau hãy nhớ và biết rằng dân tộc Việt Nam chúng ta cũng có một vị Đại Anh Hùng như thế; như chúng ta đã có tượng đài Đức Thánh Trần Hưng Đạo ở thành phố Westminster, và trong tương lai chúng ta sẽ có thêm những tượng đài các vị Anh Hùng và Anh Thư Hào Kiệt khác nữa...
07/09/2017(Xem: 1381)
Các đây bốn năm tui có đi Hawaii chơi. Trong lúc đi dạo downtown ở Honolulu, vào khoảng 5 giờ chiều, bỗng nhiên tui nghe tiếng ai chào tui thật lớn: - Chào chú ! Tiếng chào lớn lắm, rất là thân thương như là ruột thịt của mình, làm tui giật thót mình, và hỏi nhanh trong đầu : “Không biết tại sao mình có đứa cháu nào ở đây?”. Tui quay lại thì thấy một anh thanh niên homeless, đang ngồi dọc theo bức tường của một nhà ăn xã hội, chờ mở cửa. Tui yên tâm không phải là người thân, tui cho anh ta năm đồng và nói : “Anh làm tui hết hồn, anh làm tui mừng hết lớn!”.
BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 617)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 534)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 465)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 487)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 595)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 530)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này