12/02/2020(Xem: 52)
Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
04/01/2019(Xem: 1104)
Tôi vốn không phải là dân Sài Gòn. Tôi là thằng con trai miền Trung vô Sài Gòn kiếm cái chữ từ những năm cuối của thập niên sáu mươi, đầu bảy mươi của thế kỷ trước. Là thằng sinh viên nghèo tự lập chẳng ai nuôi nên tôi chỉ quanh quẩn ở những xóm lao động của Sài Gòn hoa lệ thời ấy.
25/12/2018(Xem: 1603)
Tôi đến Bồng Sơn vào mùa hè năm 72. Sau những ngày tháng thảnh thơi "ru hồn mình bồng bềnh" bên dòng sông Đà Rằng nước xanh biêng biếc. Bỏ lại núi Nhạn buồn vu vơ trơ trọi một mình giữa khoảng trời mênh mông. Bỏ lại nàng và những đêm nhâm nhi cà phê Vị Thủy nghe nhạc Trịnh nát vụn hồn mình...
21/12/2018(Xem: 1254)
Vẫn thói quen thường lệ, hễ trước khi đi làm thì mình lại ghé bàn thờ gia tiên bóc tờ lịch rời trêo bên cạnh, thấy chỉ còn vài tờ mỏng dính nữa là đến Lễ Giáng Sinh 2018 và cũng là ngày giỗ của ông Ngoại bọn nhỏ nhà mình luôn. Thoáng giật mình và thầm nghĩ : “Thời gian qua mau thật... Mới đó mà đã hơn bốn thập niên rồi !”.
18/12/2018(Xem: 871)
Năm 1945, Thế Chiến Thứ Hai, mặt trận Âu châu đã chấm dứt, Đức đã đầu hàng Đồng Minh nhưng mặt trận Thái Bình Dương giữa Mỹ và Nhật vẫn đang tiếp diễn khốc liệt. Quân Nhật xâm chiếm Đông Dương, đảo chính quân Pháp. Gia đình cha mẹ chúng tôi đang sinh sống ở Qui Nhơn, phải di cư về quê nội Bình Khê, nay là Tây Sơn, Bình Định để tránh bom đạn.
08/12/2018(Xem: 895)
Ngược dòng thời gian của hơn nửa đời người mình vẫn còn nhớ: Khi bắt đầu bước chân vào bậc tiểu học, tuy nhà ở phố gần trường Tiểu Học Nguyễn Huệ nhưng mình vẫn muốn học trường Tiểu Học Ấu Triệu gần biển, đi bộ khoảng 2 cây số mới đến. Đi xa mỏi chân vậy mà mình vẫn thích, có lẽ do trường này toàn là con gái thôi.
07/12/2018(Xem: 821)
Giành được tập đặc san CĐ & NTH từ chị Võ Thị Lan gởi tặng trong tay Nguyễn- ông xã tôi. Tôi bỏ hết chuyện cơm nước giao lại cho Nguyễn rồi nằm ngay sofa đọc ngấu nghiến. Từ trang đầu với bài - NẮM TAY BƯỚC TỚI , tôi đã hình dung đến quang cảnh của buổi họp mặt C Đ &NTH - chắc đầy đủ và vui vẻ lắm! Rồi tôi tự hỏi: Làm sao đi tham dự đây?
01/12/2018(Xem: 879)
Gã thấy mình thừa thãi, lạc lõng trong căn nhà nhỏ, không còn tình, không còn nghĩa, mấy đứa nhỏ cũng không cần thiết có gã... chỉ còn men rượu là thân thiết cho gã tìm quên ! Quên đi cô gái áo dài trắng, đôi mắt đen dưới rèm tóc trước trán, quên đi mái tóc thề mà gã thường mân mê dưới hàng rào dâm bụt đầy hoa vàng hoa đỏ,...
28/11/2018(Xem: 775)
Đã qua đi tám năm ngày mẹ mất, nhưng năm nào cũng vậy, cứ đầu hạ, về Tam Quan quê nhà, giỗ mẹ, khi mà căn nhà, những kỳ vật, đầy ắp gợi nhắc, lòng tôi không sao nguôi nhớ mẹ. May mắn là tôi còn có anh trai lo việc phụng thờ. Nỗi nhớ mẹ cứ gieo vào dạ rười rượi buồn. Bởi câu ca dao mà mẹ nhắn nhủ in vào lòng tôi, ngày xuất giá theo chồng về miền sông nước xa xôi
18/11/2018(Xem: 1203)
Hằng năm, ở xứ Hợp Chủng Quốc này, hễ cứ đúng vào Thứ Năm / tuần thứ tư / tháng Mười Một là Thanksgiving Day, và nổi bật nhất vẫn là hình ảnh của những chú turkey (gà tây). Đây là món ăn chính trong bữa tiệc sum họp tạ ơn của hầu hết gia đình người bản xứ cũng như của gia đình di dân luôn.
BÀI MỚI NHẤT
19/02/2020(Xem: 25)
Sài Gòn khi đó vẫn còn chưa lớn rộng như bây giờ. Đường Nguyễn Văn Thoại (ngang khu chợ Tân Bình bây giờ) vẫn rậm lá rừng cao su. Thậm chí đoạn từ Lăng Cha Cả đến ngả tư Bảy Hiền, trên đường Hoàng Văn Thụ bây giờ, vẫn còn là khuôn viên của một trung tâm khảo cứu nông nghiệp.
12/02/2020(Xem: 52)
Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
11/02/2020(Xem: 85)
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan
17/01/2020(Xem: 206)
Thư Mời Đại Hội SPQN tại Houston / Texas
10/05/2019(Xem: 1196)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 1047)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.