Mối tình đầu trọc

14/08/20181:13 CH(Xem: 147)
Mối tình đầu trọc

Mỗi lần nhớ lại hắn còn cười. Ngày xưa ở tỉnh nhỏ, bạn hắn mới học Đệ Ngũ - lớp Tám bây giờ - đầu còn húi trọc, ở trần, mang xà-lõn lòi rốn, đi chân đất, hai đầu gối trầy trụa bám đầy đất bụi, tay dội banh, mà đã biết lẽo đẽo đi theo gái. Đi xa xa sau lưng cô bé mới học Đệ Thất trường bán công, cô có khuôn mặt bầu bĩnh, da ngăm ngăm đen, tóc trước trán cắt ngang, và đôi mắt long lanh linh động. Cô đi nhanh, thì bạn hắn đi nhanh theo, khi cô chậm lại, anh bạn cũng bớt tốc độ để giữ khoảng cách không gần hơn chừng mười thước. Có khi cô bé gặp người quen, đứng lại chuyện trò, bạn hắn cũng dừng lại giả vờ quét chân vào đám cỏ bên lề đường cho mấy con châu chấu động ổ nhảy lên, rồi chụp bắt vài con. Cứ lẽo đẽo theo cô hoài, ngày nắng cũng như ngày mưa, từ mùa xuân, qua mùa hạ, mùa thu, mùa đông. Ròng rã đi theo trong mấy năm dài, mà không dám nói một câu, cũng không đủ can đảm viết lá thư vài chữ tỏ tình.

 

Nếu anh bạn cứ một mình đi theo, thì ngày nay hắn đâu còn nhớ chuyện cũ làm chi. Mới nứt mắt mà đã dám đi theo gái. Thế nhưng anh bạn lại có cái gan thỏ đế, nhát, sợ, có lẽ sợ cô bé biết anh đi theo, sợ cô bé biết anh “mết” cô, cho nên khi nào cũng năn nỉ, ỉ ôi, chèo kéo hắn đi theo cho đỡ sợ. Những khi hắn bận, không đi theo được thì anh bạn buồn, giận, cái mặt xụ xuống, dỗi hờn. Hắn thì thương bạn, và vì trong lòng hoàn toàn không có một toan tính nào, nên cứ mạnh dạn đi cùng theo. Cả ban đêm, những khi hắn đang học bài, anh bạn cũng kêu hắn đi theo, đạp xe chở qua lại vài vòng, nhìn vào mảnh vườn tối om om lập lòe đom đóm, bên trong leo lét ánh đèn mờ mờ, được như thế, bạn hắn mới yên tâm về học tiếp. Những khi nầy bạn hắn hay ngâm bài thơ, không biết của ai, bây giờ hắn vẫn còn nhớ lõm bõm vài câu: “Anh vẫn đi qua phố cũ có nhà em, rèm trúc che ngang...”. Bài thơ khá hay, mênh mang buồn, sau nầy nhiều khi hắn cố tìm lại, mà không có.

 

Dạo đó, hắn chưa biết “hoang” và cũng không dám “hoang” vì sợ hai ông anh đánh đòn. Bây giờ già, hắn cứ tiếc ngày xưa quá sức cù lần, nên không có những mối tình dễ thương, ngây thơ khờ dại như các bạn bè khác để lận lưng làm kỷ niệm. Hắn còn tiếc, thời đó không dám mang mặt mo đứng chờ trước cổng trường nữ, đón đưa một em nữ sinh nào đó cho cuộc đời thêm chút lãng mạn. Bởi vì vừa nhát, vừa tự ái, sợ mất mặt, sợ xấu hổ với bạn bè, xấu hổ với đám nữ sinh. Sợ nhất là mấy đứa em trai, em gái nó khinh khi. Thôi thì bây giờ rán chịu, đã để mất đi một thời hoa mộng, thời gian đâu có quay ngược lại được? Có lần hắn đem nỗi tiếc nuối nầy nói cho vợ nghe, bà cười và nói: “Tiếc làm chi? Có thể nếu ngày đó, anh đủ gan dạ, đủ liều, thì không chừng lấy vợ sớm, phải bỏ học đi đạp xích lô nuôi vợ nuôi con rồi”. Ừ, không chừng lời vợ phán mà đúng.

 

Trở lại chuyện bạn hắn ở trần đi theo gái. Có lẽ cô gái cũng biết hai thằng “cô hồn” muốn gì. Một lần, không biết vô tình hay cố ý, cô đánh rơi cây bút trên đường về, bạn hắn sướng quá, nhặt và đưa hai tay ép vào tim, méo miệng, mặt ngước lên trời trông khoái trá lắm. Hắn giục bạn chạy theo, đem trả lại cho cô, và lấy dịp đó, hỏi thăm làm quen. Bắt chước ông cụ Kim Trọng ngày xưa đưa cái thoa mà mệ Thuý Kiều cố ý ghim trên cành cây làm mồi, hắn bảo bạn cứ lặp lại lời cụ Kim Trọng nói: “Biết đâu Hợp Phố mà mong châu về”. Bạn hắn đi gấp tới năm ba bước, bèn dừng lại, ngần ngại, rồi nhanh chân bước tới nữa, khi đã đến gần cô gái, bạn hắn sợ quá, đứng khựng như trời trồng. Hắn bực mình, đến xô bạn té nhào và thét lên: “Mất một dịp may bằng vàng! Hắn có ăn thịt mi mô, mà sợ như rứa?”. Bạn hắn nhét cây bút vào túi áo trên, chỗ có trái tim đang đập phập phồng. Vẫn cứ còn đi theo, và khi cô rẽ vào cổng nhà, bạn hắn đứng lại dõi nhìn cho đến khi khuất bóng. Đêm đó, nương vào bóng tối, bạn hắn như tên ăn trộm, lén đến trước nhà, treo cây bút trên cổng, để trả lại. Thiệt là phí của trời!

 

Mấy năm lẽo đẽo đi theo hoài. Bây giờ cô đã khá lớn, nẩy nở, lưng eo, ngực ưỡn, mông nhoi, thân thể đã uốn những đường cong thiếu nữ, có lẽ đã biết chớm thích và hiểu chuyện ái tình. Một lần cô đi trước, dẫn bạn hắn đến một đoạn đường vắng, và bất chợt quay lại, có lẽ để cho bạn hắn có dịp hỏi chuyện làm quen. Bạn hắn sợ hết hồn, hắn cũng xanh mặt lúng túng. Bạn hắn sợ thì đã đành, vì có “tịch”, thế mà không hiểu sao lúc đó hắn cũng phát sợ. Hai đứa ù té chạy, giả vờ như chơi đuổi bắt nhau. Đến một ngã rẽ, chúng hắn biến mất hút vào bên trong. Tới một chỗ kín đáo an toàn, chúng hắn dừng lại, cả hai đứa thở và nghe tim đập thình thịch.

 

Một thằng bạn khác biết chuyện, mắng bạn hắn: “Mi là thằng dâm dật!”. Bạn hắn cãi lại: “Taulàm chi mô!”. Thằng kia nói tiếp: “Mi đi ve gái. Còn chối không làm chi mô”. Hắn nóng mặt, binh vực bạn: “Tình người ta thơ mộng, thanh khiết, cao đẹp rứa, mà mi nói chi điều trần tục khó nghe rứa hè!”. Thằng kia dọa: “Để tau mách mẹ mi, đập một trận cho mi chừa!”

 

Ra khỏi xứ tỉnh nhỏ, vào học Đại Học Luật Khoa Sài Gòn, bạn hắn thay đổi hẳn, như thoát xác, từ một thằng nhát gái, yếu đuối, sợ sệt, thành một tên liều mạng, bạo mồm bạo miệng. Gặp cô nào xấu đẹp chi cũng xà đến làm quen cấp kỳ và quen được dễ dàng, ăn nói tự nhiên bạo dạn, như bạn bè đã biết nhau từ lâu ngày. Càng quen biết nhiều cô, bạn hắn ăn nói càng có duyên, hấp dẫn.

 

Có một ông chú bà con, hơn hắn vài tuổi, buổi trưa đi ngang qua trường Luật trên đường Duy Tân. Ông thấy một cô gái mang áo lụa vàng nhạt, dáng người thanh tao, yểu điệu, da trắng, tóc dài xõa vai, đứng bên lề đường trong lá me vàng bay bay ngập trời giữa nắng thu hoe. Ông bị cú sét ái tình phang gục. Nhiều ngày sau, trưa nào cũng trốn sở đi tìm cô gái. Ông nầy đâu có nhút nhát vụng về chi cho cam! Nhưng khi yêu, thì trở nên khù khờ, dại dột, vô duyên, nên không dám đường đột làm quen với cô gái. Ông đến rủ hắn đi yểm trợ tinh thần. Hắn đã chán cái việc đi làm cục kê cho thiên hạ. Bèn giới thiệu bạn hắn cho ông chú, và nhờ bạn làm sao giúp cho chú hắn làm quen được cô kia. Bạn hắn tự tin nói: “Dễ như húp cháo”. Quả thật, mấy hôm sau, bạn hắn dẫn cô gái và ông chú hắn ra góc đường uống nước dừa tươi. Rồi sau này, cô ấy trở thành thím hắn.

 

Hắn hỏi anh bạn làm sao mà tài tình đến thế? Anh trả lời rằng: “Đi ve gái, thì hãy nhớ kỹ bí quyết sau đây: Nhất lì, nhì dai, tam tài, tứ đức”. Cứ bạo, lì, chai mặt ra, vì đôi khi các cô cũng muốn làm quen với mình, có thể họ không có tình ý gì cả, nhưng biết đâu tình ý tự dưng sẽ đến sau nầy, khi hiểu nhau. Nếu họ không chịu mình, thì áp dụng chiêu “dai”, dai dẳng, cứ dai như điả, không buông, không thả. Rồi có một lúc nào đó, mà chắc chắn có, khi bồ bịch họ giận hờn nhau, nghi ngờ, thù ghét nhau, thì họ sẽ nghĩ đến ai trước tiên? Chắc chắn là cái thằng trường kỳ dai dẳng, chứ còn ai vô đó? Mấy anh có tài, có bằng cấp, cũng được ưa chuộng, nhưng phải thua mấy anh lì, dai. Sau cùng, mấy anh có đức, bị xếp cuối hạng, khi còn trẻ, yêu nhau, có ai đã từng nghe nói rằng cô ấy yêu anh đó vì anh có đức như cụ Khổng Tử hay chưa? Có lẽ là chưa bao giờ, hoặc rất hiếm hoi. May ra, chỉ có các bà đã đau khổ lăn lóc trường đời, mới thấy được đức là quý báu. Nói về lì, một anh bạn khác kể cho hắn nghe, hồi cùng bị Cộng Sản bắt đi tù “ép rệp” tại Long Thành. Rằng, hồi xưa đi học về, anh thấy một cô xinh xắn quá, bèn đạp xe theo, hỏi gì cô cũng không nói. Khi cô đến nhà, dắt xe vào cổng, anh đẩy xe vô theo và xông đại vào phòng khách ngồi chờ. Cô ở rịt sau nhà. Bà mẹ tưởng cô mời bạn về chơi nói: “Mi ra tiếp bạn đi chớ!”. Cô trả lời: “Quen biết chi mô! Bạn bè chi mô nà!”. Tiếng bà mẹ giục: “Rót nước ra mời khách! Không quen biết mà mi đem về nhà?”. Có lẽ bà mẹ tưởng cô ngượng, nên chối từ ra tiếp bạn trai. Một hồi chưa thấy cô ra. Bỗng anh nghe tiếng xe hơi đỗ trước sân. Nhìn ra, thấy một vị sĩ quan ăn mặc đồ trận rằn ri oai vệ bước vào nhà. Anh tái mặt, nhìn quanh tìm đường tẩu thoát, nhưng không kịp nữa, và không biết chạy trốn về hướng nào. Anh nắm chắc thế nào cũng bị ăn tát tai, và bị đánh bầm dập. Túng quá hoá liều, anh đứng dậy chắp tay chào: “Dạ chào bác. Cháu là bạn của… của…”. Vì không biết tên cô gái nên cứ ấp úng mãi. Vị sĩ quan chìa tay ra bắt, vỗ vai, nồng nàn: “Cháu ngồi chơi. Nga ơi, răng mà không có nước nôi chi cả rứa. Rót nước chè ra mau đi. Cháu cứ tự nhiên nghe. Bác đi thay đồ”. Hú hồn, bạn hắn ngồi xuống ghế, vì sợ mà mồ hôi đổ ra ướt như tắm. Cô Nga mặt cũng tái mét, run run bưng nước ra mời. Có lẽ vì cô sợ ông bố. Sau nầy, cô Nga thành vợ anh.

 

Tưởng chuyện tình yêu đầu trọc đi theo gái ngày xưa của bạn hắn chìm vào quên lãng, và hoàn toàn không liên hệ gì đến hắn. Thế mà có lần vợ của bạn hắn hỏi: “Ngày xưa anh yêu cô Thiên Nga như rứa, bền bĩ, lẽo đẽo đi theo hoài bao nhiêu năm, răng anh không tỏ tình? Không nói chi cả, để tình yêu đẹp đẽ mất đi, uổng rứa?”. Hắn sững sờ, ngạc nhiên, thì ra hắn bị chị nầy hiểu lầm. Hắn định cải chính, nhưng rồi thôi. Ai nghĩ sao thì nghĩ, có hiểu lầm cũng tốt, cũng vui. Rồi hắn chợt nhớ, có bà nói rằng ngày xưa hắn và bà ấy định kết hôn với nhau. Thực sự thì hai bên không có tình ý chi cả, chỉ gặp nhau một lần, một lần chưa được hai phút, khi anh của bà nhờ hắn giao một món hàng về quê cho gia đình. Có thể ông anh muốn giới thiệu cô em gái, nhưng không nói trước cho hắn biết, sợ hắn ngại. Thời con gái, cô như cây liễu, đẹp não nùng. Lại một lần nữa, một anh bạn cũ nói với hắn qua điện thoại: “Vợ tao là con mụ hồi xưa mi yêu gần chết đó!”. Hắn nhăn răng cười thầm, cười đến đau ruột. Thời xưa, mỗi lần lũ bạn quỷ quái muốn làm cho hắn tức điên lên, thì “cặp đôi” hắn với bà đó. Hắn đem lời ông bạn nầy kể cho đám bạn cũ nghe, họ ôm bụng cười ngặt nghẽo.

 

Sau thời thất quốc tan đàn sẩy nghé, mỗi đứa lưu lạc một phương trời. Lần nọ từ Mỹ, hắn và một người bạn khác, ghé Đức Quốc thăm ông bạn thời ở trần, chân đất, đi theo gái ngày xưa. Bạn hỏi có tin tức chi về cô gái ngày đó không? Hắn nói có gặp cô trong kỳ đại hội kỷ niệm năm thành lập trường tại Mỹ Quốc. Anh hỏi bây giờ cô ra sao. Người bạn đi theo hắn mau mắn trả lời rằng: “Hai đứa tôi tình cờ ngồi hàng ghế sau lưng các cô nầy, không thấy gì hết, chỉ thấy năm cái bàn tiếp hậu súng cối to đại bàng”. Hắn lắc đầu bảo ông bạn rằng: “Chỉ nên nhìn phần tốt đẹp của mọi người thôi. Ông bạn cũ thời thơ ấu thở dài, mơ màng nhìn về xa xăm và ngâm với giọng trầm ấm thiết tha, hai câu thơ mà hắn không biết của thi sĩ tiền chiến nào đó:

 

“Hồn lưu lạc chưa hề thờ một chúa

Yêu một người ta dâng cả tình thương”

 

Tràm Cà Mau

BÀI MỚI NHẤT
21/09/2018(Xem: 54)
Sáng chủ nhật (16/9/2018) nắng ấm đẹp trời, chúng tôi đến La Jolla Cove - một vịnh nhỏ tạo bởi những tảng đá và bãi cát trải dài ở gần cuối bãi biển cùng tên – La Jolla Beach. Trên đường đến đây, các tour guides giới thiệu với khách là, nhờ phong cảnh quá đẹp nên bãi biển này là một trong những nơi được chụp hình nhiều nhất ở Nam Cali...
18/09/2018(Xem: 35)
Nhận được tin buồn Thân phụ anh Ngô Tín (CHS Kỹ Thuật QN) là Bác Ngô Văn Tửu vừa mất ngày 18-9-2018 tại Sài Gòn - Việt Nam hưởng thọ 93 tuổi Thay mặt Hội CHS Liên Trường Qui Nhơn chúng tôi xin chia buồn cùng anh Tín và Tang Quyến Nguyện cầu hương linh Bác sớm được về cõi Vĩnh Hằng Thành Kính Phân Ưu
18/09/2018(Xem: 56)
Trong khoảng thời gian gần đây, tôi thấy bạn bè, hay người quen biết bỏ thế giới này ra đi khá nhiều, và nhiều lúc ra đi quá đột ngột. Những điều chúng ta thường nghĩ là không ngờ, nhưng lại xảy ra, nhiều lúc có cái cảm giác là chuyện phi lý, nhưng thật ra là chuyện rất thường vẫn xảy ra trong cuộc đời thường...
15/09/2018(Xem: 66)
* Thương yêu gửi theo linh hồn anh NTH. Mấy hôm nay trời Cali như thấp xuống vì những cơn mưa không lớn lắm, nhưng cũng dai dẳng khiến lòng người chùng xuống một nỗi buồn nhớ mông lung không chủ đích, và không dưng em lại nhớ đến anh. “Lại” có nghĩa là không nhiều thì ít, cũng có đôi lần chợt nhớ đến anh…
12/09/2018(Xem: 42)
DƯA HẤU Dưa hấu năm nay lại mất mùa, Trồng chơi vài quả khỏi cần mua. Cuối tuần ngắm nghía, tha hồ hái, Thu hoạch liền tay, thấy khoẻ chưa ? Dưa nhà trồng, không hoá chất đâu ! Ruột dưa đỏ thắm tựa màu môi, Của cô thiếu nữ đang xuân thắm, Mơ ước Tình Yêu giấc mộng đầu ! ...
12/09/2018(Xem: 39)
Nhận được tin buồn Thân mẫu của anh Nguyễn Đình Cử (CHS Cường Để) là Bà quả phụ Nguyễn Đình Thi (Nhũ danh Maria Tạ Thị Hiên) mất ngày 11-9-2018 tại San Jose hưởng thọ 98 tuổi Thay mặt Hội CHS Liên trường Qui Nhơn chúng tôi xin chia buồn cùng anh Cử và Tang Quyến Nguyện cầu Hương Linh của Bác sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa THÀNH KÍNH PHÂN ƯU