QUA TỪNG TRANG GIẤY

07/12/20184:01 CH(Xem: 414)
QUA TỪNG TRANG GIẤY

Đoản văn

dungyen 1a

Giành được tập đặc san CĐ & NTH từ chị Võ Thị Lan gởi tặng trong tay Nguyễn- ông xã tôi. Tôi bỏ hết chuyện cơm nước giao lại cho Nguyễn rồi nằm ngay sofa đọc ngấu nghiến.

Từ trang đầu với bài - NẮM TAY BƯỚC TỚI , tôi đã hình dung đến quang cảnh của buổi họp mặt C Đ &NTH - chắc đầy đủ và vui vẻ lắm! Rồi tôi tự hỏi: Làm sao đi tham dự đây? Ở Mỹ việc di chuyển không phải khó mà khó ở chỗ không có thời gian rỗi rảnh bởi - việc nhà, việc thiên hạ và việc chồng con.

Từng trang rồi từng trang. Phải nói, tôi thường hay bị Nguyễn cằn nhằn vì chuyện đọc sách của tôi. Đúng, tôi rất đam mê đọc sách nhất là chuyện kiếm hiệp của Kim Dung hay chuyện tình cảm của Quỳnh Dao nhưng lần này Kim Dung và Quỳnh Dao tôi cho về hưu vì tôi đang mê CĐ & NTH rồi . Lời Nguyễn nói với tôi.

Tôi say mê đọc Đặc san CĐ&NTH- quên cả chồng lẫn con, không phải vì Đặc san C Đ&NTH quá đặc sắc hay vì có những bài viết của những nhà văn , nhà thơ nổi danh mà là tôi say mê với những hồi ức, với những kỷ niệm thân yêu của tuổi học trò.

“ Thương về mái trường xưa yêu dấu, nơi mà tôi đã từng chung sống với các đồng nghiệp cùng với những học sinh thân mến trong bảy năm dài”. Chỉ một lời ngắn gọn nơi trang đầu của bài – “LỜI NGƯỜI ANH CẢ: NHỚ VỀ CĐ” của thầy cựu hiệu trưởng Tôn thất Ngạc cũng đủ cho tôi nhớ về một thời kỷ niệm.

“THẦY CHÚNG TÔỈ” bài của anh Phan thành Tri đã đưa tôi hình dung những khuôn mặt khả kính của các thầy, cô mà tôi đã biết . Thật sự, tôi không ngờ anh Phan thành Tri có một bộ óc computer - nhớ dai như vậy. Thời gian anh xa mái trường đã hơn bốn mươi năm vậy mà từng khuôn mặt thân yêu của thầy, cô anh vẫn nhớ rõ. Nói đến anh Phan thành Tri gợi cho tôi nhớ một kỷ niệm vui trong những ngày đầu tôi và Nguyễn yêu nhau mà trong đó có chút liên quan đến anh Phan thành Tri.

Năm đó - tôi mười bảy tuổi - nữ sinh lớp mười trường nữ trung học Qui Nhơn, còn Nguyễn - anh chàng lính chiến của tiểu đoàn 3/41/22 bộ binh. Chúng tôi quen nhau như tình nghĩa anh em - vì nhà tôi và nhà Nguyễn chỉ cách một con đường. Nhưng “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”.

Hôm đó, nhớ Nguyễn quá nên tôi liều cúp cua ra Đèo Nhông - Phù Mỹ - nơi đơn vị Nguyễn đóng quân để thăm Nguyễn. Đến nơi, tôi gặp một ông trung úy râu quai nón, mắt kính cận, đaọ maọ trong bộ đồ nhà binh được ủi hồ thẳng tắp.Tôi thấy hơi khớp, nhưng biết sao hơn, đành mạnh dạn đến trước mặt ông ta đứng nghiêm như tư thế chào của quân đội, vòng tay thưa:

- Thưa Bác cho cháu hỏi: Ở đây, có phải là đơn vị của thiếu uý Nguyễn?

Ông ta trố cặp mắt cận nhìn tôi trả lời gọn lỏn:
- “Phảỉ”. Rồi bỏ đi ngay. Tôi chưa kịp nói lời cảm ơn. Sau này Nguyễn kể lại với tôi là khi gặp Nguyễn , anh Phan thành Tri bảo:

- Ê Nguyễn! Tại sao mày dụ dỗ con nít, gặp tao nó vòng tay thưa bác đó mày! Coi chừng bị ở tù vì tội dụ dỗ gái vị thành niên đó bạn.

Rồi cũng THẦY TÔI . Chị Huỳnh thị Kim Oanh đã cho tôi một cảm nhận về tình cảm bạn bè. Thật sâu sắc và ý nghĩa biết bao với lời khuyên nhủ của thầy Nguyễn đức Giang mà chị Kim Oanh đã viết lại lời thầy:

-“Thầy muốn nói với các em, chúng ta hãy yêu thương nhau hơn, giúp đở nhau hơn và đoàn kết nhau hơn. Hãy bỏ đi tất cả những gì mình thấy nó đi quá khỏi cái tình yêu thương bạn bè, tình dân tộc xứ sở, mà nhất là chúng ta đang sống lang thang ở xứ ngườỉ”.

Và thật cảm động với câu trả lời của chị Kim Oanh cho thầy Giang và tôi nghĩ cũng cho tất cả những người bạn CĐ & NTH QUI NHƠN - nói riêng, cùng tất cả những người Việt Nam đang sống tha phương nơi đất lạ, quê người- nói chung:

- “Vợ chồng em không muốn mất bạn sau bao nhiêu năm xa cách và sau bao biến đổi cay nghiệt vừa qua mà chúng ta vẫn còn tồn tại đến ngày hôm nay. Em cũng đã nói với các bạn như thầy đã nói : rằng chúng ta đã mất tất cả rồi, có còn gì hơn nữa để mà ngoảmh mặt mhau. Chúng ta chỉ như cây tầm gởi. Số phận cây tầm gởi có gì mà hảnh diện, em nghĩ vậy. Đất nước của chúng ta đâu? Mất rồi, còn đâu nữa! Hơn thua nhau? Đánh nhau thì hãy đánh với kẻ thù !

Rồi tiếp đến Nguyễn Mạnh Súy, Nguyễn thị Kim Kiều, Hoàng Nguyễn, Nguyễn Nhạn sơn, thầy Vũ Quốc Oai, Cô Vương Thuý Nga, thầy Phan Lục Tú, thầy Phạm ngọc Hài, anh Cù Minh Khánh, anh Trần Quán Niệm, anh Trần hoài Thư, anh Ngu Yên, anh Thái Tẩu, chị Phạm thị Quang Ninh, chị nguyễn thị Thu Oanh … còn nhiều và thật nhiều anh chị đã lần lượt dẫn dắt tôi trở về khung trời kỷ niệm.

Tôi đang mơ màng với những kỷ niệm đẹp tuyệt vời, bỗng một bàn tay nhẹ nhàng đặt vào vai tôi với lời chế diễu :

- Sao rồi người đẹp Nữ trung Học, có tìm thấy gì trong quyển đặc san chưa? Có gặp ai trong đó? Ồ! Sao lại khóc rồi!.

Vâng,tôi đã khóc, khóc vì tiếc thương một thời thơ ngây ấp yêu kỷ niệm. Khóc vì nhớ đến bóng dáng kính mến của thầy cô và khóc vì bạn bè kẻ còn người mất.

Tôi trở về thực tại khi giọng pha trò của Nguyễn êm nhẹ rót vào tai tôi .

- Bà xã ơi! Quá khứ đã qua rồi, kỷ niệm cũng chỉ là kỷ niệm, thực tế bây giờ là bà xã xuống bếp dọn cơm cho ông xã và các con ăn, đói bụng quá rồi!

Tôi vùng ngồi dậy ôm hôn Nguyễn một cái thật kêu - bởi tôi đang nghĩ - tôi vẫn là cô nữ sinh Nữ Trung Học Qui Nhơn - mười bảy tuổi của ngày nào, đang yêu một chàng trai lính chiến của tiểu đoàn 3/41/22 BB. Tôi tạm quên tôi đã làm bà của một tiểu đội cháu nội bảy đứa.

Lê Thị Ngọc Yến (Nữ Trung Học)

BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 252)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 212)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 182)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 194)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 263)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 220)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này