QUA TỪNG TRANG GIẤY

07/12/20184:01 CH(Xem: 129)
QUA TỪNG TRANG GIẤY

Đoản văn

dungyen 1a

Giành được tập đặc san CĐ & NTH từ chị Võ Thị Lan gởi tặng trong tay Nguyễn- ông xã tôi. Tôi bỏ hết chuyện cơm nước giao lại cho Nguyễn rồi nằm ngay sofa đọc ngấu nghiến.

Từ trang đầu với bài - NẮM TAY BƯỚC TỚI , tôi đã hình dung đến quang cảnh của buổi họp mặt C Đ &NTH - chắc đầy đủ và vui vẻ lắm! Rồi tôi tự hỏi: Làm sao đi tham dự đây? Ở Mỹ việc di chuyển không phải khó mà khó ở chỗ không có thời gian rỗi rảnh bởi - việc nhà, việc thiên hạ và việc chồng con.

Từng trang rồi từng trang. Phải nói, tôi thường hay bị Nguyễn cằn nhằn vì chuyện đọc sách của tôi. Đúng, tôi rất đam mê đọc sách nhất là chuyện kiếm hiệp của Kim Dung hay chuyện tình cảm của Quỳnh Dao nhưng lần này Kim Dung và Quỳnh Dao tôi cho về hưu vì tôi đang mê CĐ & NTH rồi . Lời Nguyễn nói với tôi.

Tôi say mê đọc Đặc san CĐ&NTH- quên cả chồng lẫn con, không phải vì Đặc san C Đ&NTH quá đặc sắc hay vì có những bài viết của những nhà văn , nhà thơ nổi danh mà là tôi say mê với những hồi ức, với những kỷ niệm thân yêu của tuổi học trò.

“ Thương về mái trường xưa yêu dấu, nơi mà tôi đã từng chung sống với các đồng nghiệp cùng với những học sinh thân mến trong bảy năm dài”. Chỉ một lời ngắn gọn nơi trang đầu của bài – “LỜI NGƯỜI ANH CẢ: NHỚ VỀ CĐ” của thầy cựu hiệu trưởng Tôn thất Ngạc cũng đủ cho tôi nhớ về một thời kỷ niệm.

“THẦY CHÚNG TÔỈ” bài của anh Phan thành Tri đã đưa tôi hình dung những khuôn mặt khả kính của các thầy, cô mà tôi đã biết . Thật sự, tôi không ngờ anh Phan thành Tri có một bộ óc computer - nhớ dai như vậy. Thời gian anh xa mái trường đã hơn bốn mươi năm vậy mà từng khuôn mặt thân yêu của thầy, cô anh vẫn nhớ rõ. Nói đến anh Phan thành Tri gợi cho tôi nhớ một kỷ niệm vui trong những ngày đầu tôi và Nguyễn yêu nhau mà trong đó có chút liên quan đến anh Phan thành Tri.

Năm đó - tôi mười bảy tuổi - nữ sinh lớp mười trường nữ trung học Qui Nhơn, còn Nguyễn - anh chàng lính chiến của tiểu đoàn 3/41/22 bộ binh. Chúng tôi quen nhau như tình nghĩa anh em - vì nhà tôi và nhà Nguyễn chỉ cách một con đường. Nhưng “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”.

Hôm đó, nhớ Nguyễn quá nên tôi liều cúp cua ra Đèo Nhông - Phù Mỹ - nơi đơn vị Nguyễn đóng quân để thăm Nguyễn. Đến nơi, tôi gặp một ông trung úy râu quai nón, mắt kính cận, đaọ maọ trong bộ đồ nhà binh được ủi hồ thẳng tắp.Tôi thấy hơi khớp, nhưng biết sao hơn, đành mạnh dạn đến trước mặt ông ta đứng nghiêm như tư thế chào của quân đội, vòng tay thưa:

- Thưa Bác cho cháu hỏi: Ở đây, có phải là đơn vị của thiếu uý Nguyễn?

Ông ta trố cặp mắt cận nhìn tôi trả lời gọn lỏn:
- “Phảỉ”. Rồi bỏ đi ngay. Tôi chưa kịp nói lời cảm ơn. Sau này Nguyễn kể lại với tôi là khi gặp Nguyễn , anh Phan thành Tri bảo:

- Ê Nguyễn! Tại sao mày dụ dỗ con nít, gặp tao nó vòng tay thưa bác đó mày! Coi chừng bị ở tù vì tội dụ dỗ gái vị thành niên đó bạn.

Rồi cũng THẦY TÔI . Chị Huỳnh thị Kim Oanh đã cho tôi một cảm nhận về tình cảm bạn bè. Thật sâu sắc và ý nghĩa biết bao với lời khuyên nhủ của thầy Nguyễn đức Giang mà chị Kim Oanh đã viết lại lời thầy:

-“Thầy muốn nói với các em, chúng ta hãy yêu thương nhau hơn, giúp đở nhau hơn và đoàn kết nhau hơn. Hãy bỏ đi tất cả những gì mình thấy nó đi quá khỏi cái tình yêu thương bạn bè, tình dân tộc xứ sở, mà nhất là chúng ta đang sống lang thang ở xứ ngườỉ”.

Và thật cảm động với câu trả lời của chị Kim Oanh cho thầy Giang và tôi nghĩ cũng cho tất cả những người bạn CĐ & NTH QUI NHƠN - nói riêng, cùng tất cả những người Việt Nam đang sống tha phương nơi đất lạ, quê người- nói chung:

- “Vợ chồng em không muốn mất bạn sau bao nhiêu năm xa cách và sau bao biến đổi cay nghiệt vừa qua mà chúng ta vẫn còn tồn tại đến ngày hôm nay. Em cũng đã nói với các bạn như thầy đã nói : rằng chúng ta đã mất tất cả rồi, có còn gì hơn nữa để mà ngoảmh mặt mhau. Chúng ta chỉ như cây tầm gởi. Số phận cây tầm gởi có gì mà hảnh diện, em nghĩ vậy. Đất nước của chúng ta đâu? Mất rồi, còn đâu nữa! Hơn thua nhau? Đánh nhau thì hãy đánh với kẻ thù !

Rồi tiếp đến Nguyễn Mạnh Súy, Nguyễn thị Kim Kiều, Hoàng Nguyễn, Nguyễn Nhạn sơn, thầy Vũ Quốc Oai, Cô Vương Thuý Nga, thầy Phan Lục Tú, thầy Phạm ngọc Hài, anh Cù Minh Khánh, anh Trần Quán Niệm, anh Trần hoài Thư, anh Ngu Yên, anh Thái Tẩu, chị Phạm thị Quang Ninh, chị nguyễn thị Thu Oanh … còn nhiều và thật nhiều anh chị đã lần lượt dẫn dắt tôi trở về khung trời kỷ niệm.

Tôi đang mơ màng với những kỷ niệm đẹp tuyệt vời, bỗng một bàn tay nhẹ nhàng đặt vào vai tôi với lời chế diễu :

- Sao rồi người đẹp Nữ trung Học, có tìm thấy gì trong quyển đặc san chưa? Có gặp ai trong đó? Ồ! Sao lại khóc rồi!.

Vâng,tôi đã khóc, khóc vì tiếc thương một thời thơ ngây ấp yêu kỷ niệm. Khóc vì nhớ đến bóng dáng kính mến của thầy cô và khóc vì bạn bè kẻ còn người mất.

Tôi trở về thực tại khi giọng pha trò của Nguyễn êm nhẹ rót vào tai tôi .

- Bà xã ơi! Quá khứ đã qua rồi, kỷ niệm cũng chỉ là kỷ niệm, thực tế bây giờ là bà xã xuống bếp dọn cơm cho ông xã và các con ăn, đói bụng quá rồi!

Tôi vùng ngồi dậy ôm hôn Nguyễn một cái thật kêu - bởi tôi đang nghĩ - tôi vẫn là cô nữ sinh Nữ Trung Học Qui Nhơn - mười bảy tuổi của ngày nào, đang yêu một chàng trai lính chiến của tiểu đoàn 3/41/22 BB. Tôi tạm quên tôi đã làm bà của một tiểu đội cháu nội bảy đứa.

Lê Thị Ngọc Yến (Nữ Trung Học)

BÀI MỚI NHẤT
21/01/2019(Xem: 45)
Sau mấy ngày mưa dầm gió lạnh, hôm nay (20/1/2019) Nam Cali tạnh ráo nắng đẹp, tiết trời mát dịu. Và, tại Cinderella Studio Studio / Little Saigon Hội CHS LTQN có buổi Họp Mặt Tất Niên Mậu Tuất với khoảng một trăm Quan Khách và Cựu Học Sinh đến tham dự trong bầu không khí đông vui thân mật.
14/01/2019(Xem: 77)
Mười năm bóng mẹ qua đi. Lòng con trĩu nặng cực kỳ nhớ thương Vào chùa khói quyện mùi hương Trông lên ánh mẹ vấn vương trăm chiều Hồn quê lắng đọng muôn điều Thương cho con trẻ nặng nhiều ước mong Những ngày tháng đọng long đong Sắp vào ký ức trắng trong sau này
14/01/2019(Xem: 141)
Hội Ái Hữu Sư Phạm Qui Nhơn Nam Cali Họp Mặt Tất Niên Mậu Tuất
11/01/2019(Xem: 120)
Hằng năm ở miền Nam Cali vào đúng ngày Tết Dương Lịch thì thành phố Pasadena đã tổ chức diễn hành Rose Parade để chào mừng Tết Tây ở xứ Mỹ mà mình đã giới thiệu rồi. Giờ nhắc tới người Việt mình thì tuy sống ở xứ người, mà có những người vẫn nhớ vể Tết Ta ở quê mình...
07/01/2019(Xem: 143)
Vũ Đoàn LTQN tích cực tập dợt một nhạc cảnh đóng góp cho ngày Đại Lễ Đống Đa.
04/01/2019(Xem: 102)
Tôi vốn không phải là dân Sài Gòn. Tôi là thằng con trai miền Trung vô Sài Gòn kiếm cái chữ từ những năm cuối của thập niên sáu mươi, đầu bảy mươi của thế kỷ trước. Là thằng sinh viên nghèo tự lập chẳng ai nuôi nên tôi chỉ quanh quẩn ở những xóm lao động của Sài Gòn hoa lệ thời ấy.