Nhóm “Lục Súc” - Lớp Chín 3

08/12/20184:01 CH(Xem: 1083)
Nhóm “Lục Súc” - Lớp Chín 3

* Ngun ĐS CHSLTQN  2018

 

Đặc San Liên Trường Qui Nhơn năm 2018 này với chủ đề Quê Hương Và Tuổi Học Trò, tình cờ lại đúng ý mình viết về “Nhất quỷ, nhì ma thứ ba học trò” khi mình tìm thấy được tấm hình cũ cách nay gần nửa thế kỷ của lớp Chín 3 - Nữ Trung Học Qui Nhơn / niên khóa 69-70, và GS Hướng Dẫn kiêm dạy Việt Văn là Thầy Phan Lục Tú.

 

Văn10A - Kim LoanNgược dòng thời gian của hơn nửa đời người mình vẫn còn nhớ: Khi bắt đầu bước chân vào bậc tiểu học, tuy nhà ở phố gần trường Tiểu Học Nguyễn Huệ nhưng mình vẫn muốn học trường Tiểu Học Ấu Triệu gần biển, đi bộ khoảng 2 cây số mới đến. Đi xa mỏi chân vậy mà mình vẫn thích, có lẽ do trường này toàn là con gái thôi.

 

Năm 1965 mình tốt nghiệp cấp Tiểu Học, nhưng lại chẳng may mắn trong đợt thi tuyển vào Đệ Thất trường công lập Nữ Trung Học Qui Nhơn. Âu cũng là “Học tài thi phận” mà !

 

Dù đã học xong lớp Đệ Thất niên khóa 65-66 trường tư thục Trinh Vương Qui Nhơn nhưng mình vẫn muốn thi vào trường Nữ Trung Học một lần nữa, tuy biết là sẽ phải học lại chương trình lớp Đệ Thất. Vậy là mình thử áp dụng câu “Thua keo này bày keo khác”, và lần này mình may mắn được toại nguyện, rồi được xếp vào lớp Đệ Thất 3.

 

Nghĩ cũng “ngộ”, ba niên khóa đầu thì gọi là các lớp Đệ Thất - Đệ Lục - Đệ Ngũ, đến Đệ Tứ thì Bộ Giáo Dục lại đổi tên gọi là lớp Chín. Đây là năm cuối của bậc Trung Học Đệ Nhất Cấp và cũng là năm đánh dấu bọn mình sáu đứa ngồi trên hai bàn đầu trong lớp. Sáu đứa mình kết nghĩa đồng môn thành nhóm “Lục Súc” để cùng học, cùng chơi và cùng... quậy.

 

Lâu quá rồi nên mình cũng không còn nhớ tại sao lại đặt tên của nhóm là “Lục Súc”. Theo nghĩa đen Lục Súc là sáu con vật được nuôi gần nhà (ngựa, bò, dê, chó, heo, gà). Trong nhóm, năm bạn kia ngang tuổi nhau, riêng mình thì lớn hơn một tuổi. Còn tên thì bọn mình đâu có dính dáng gì tới tên của sáu con vật kia đâu. Xin kể theo theo thứ tự alphabet nhé : “Ngọc Bích, Khánh Hà, Đỗ Hồng, Kim Khánh, Kim Loan B, Đỗ Nga” - “Bó tay... !!!”

 

Văn10B - Kim Loan

(Hàng ngồi, từ phải) Khánh Hà, Đỗ Hồng, Thanh Trước, Đỗ Nga

Tuy giọng nói trong nhóm có đủ ba miền nhưng nhóm mình lại hợp ý nhau khi thực hiện câu : “Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu”.

 

Đó là kỷ niệm khó quên với Thầy Phan Lục Tú khi Thầy phê trong sáu bài văn của nhóm “Lục Súc” y chang nhau như sau : “Tại sao bài văn của sáu em lại trùng nhiều ý với nhau như rứa ?”. Rồi Thầy cảnh cáo cả nhóm trước lớp :

 

- Lần này thì thầy cho cả nhóm điểm 1 để khỏi uổng công các em sao chép nhau. Chứ còn lần sau nữa thì mỗi em sẽ lãnh điểm zê-rô hỉ !

 

Viết đến đây lòng mình cảm thấy bồi hồi khi nhớ về Thầy - Thầy đã không còn nữa. Sau 1975 gia đình Thầy định cư ở Pháp và đã qua đời cách nay vài năm.

 

Thêm một kỷ niệm đáng nhớ nữa là lớp mình có hai người sinh cùng ngày / tháng / năm, ngay cả họ / chữ lót / tên cũng giống y chang nhau nữa chứ; nên để phân biệt, bạn được đặt là Loan A, còn mình là Loan B; chỉ khác nơi sinh, bạn : Qui Nhơn, mình : Hài Dương. Cho nên sau mỗi kỳ thi tốt nghiệp bạn ấy và mình đều... “hồi hộp” khi dò kết quả trên “bảng vàng”, lần nào cũng “rà” ở phần nơi sinh trước đã.

 

* * *

 

Dòng đời lặng lẽ trôi qua... Và đúng là “quả đất tròn”, tháng 8/2013, nhân chuyến về thăm quê nhà, mình đã “có duyên” gặp lại 3 bạn của nhóm “Lục Súc” tại Sài Gòn, đó là Khánh Hà, Đỗ Hồng và Đỗ Nga. Kim Khánh thì ở Nha Trang nên mình chưa có dịp gặp lại lần nào cả. Còn Ngọc Bích thì đang ở Houston / Texas, mình chỉ mới liên lạc được với bạn vài năm nay thôi, chứ chưa gặp mặt lần nào cả. Bạn nói, sức khỏe lúc này tạm ổn, nhưng cứ cách ngày lại phải vào bệnh viện lọc thận một lần.

 

Giờ nói về ngày ngày hội ngộ của “Lục Súc” nay chỉ còn “Tứ Súc” thôi (kể cả mình luôn).

 

Cảm động vô vàn khi sau gần 40 năm xa cách mà bọn mình vẫn dễ dàng nhận ra nhau, dù ai cũng đã bước vào tuổi lục tuần và lên chức bà nội bà ngoại” cả rồi, nhưng vẫn “mày mày, tao tao” như thuở xa xưa còn đi học. Chúng tôi tay trong tay, mừng mừng tủi tủi thăm hỏi nhau đủ thứ chuyện.

 

Điều ngạc nhiên nhất là trong ngày vui này mình cũng được gặp lại Lớp Trưởng lớp Chín 3, đó là bạn Thanh Trước. Trông bạn nhỏ nhắn nhưng vẫn nhanh nhẹn và tươi vui như ngày nào...

 

* * *

 

Mình góp những dòng hồi ký ngắn này vào Đặc San LTQN như là chút quà tinh thần gởi đến các bạn trong nhóm “Lục Súc” lớp Chín 3 với lời nhắn trân quí nhất trong tình bạn : “Tuy bọn mình mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, nhưng tình cảm bạn bè thời học sinh đã khắc sâu vào tâm ý của nhóm mình những kỷ niệm khó quên”.

 

Kim Loan

(Los Angeles, tháng 6/2018)

BÀI MỚI NHẤT
31/05/2020(Xem: 43)
... tình hình chiến sự ngày càng sôi động và khốc liệt hơn đã cuốn hút tôi biền biệt vào cuộc chiến, nên tôi không có dịp về thăm lại Thầy tôi - một Vị Thầy Khả Kính và cũng là một Chiến Sĩ Bình Dị. - Thưa Thầy, sau biến cố ba-mươi-tháng-tư-bảy-lăm-đen-tối ấy Thầy ra sao, hiện giờ Thầy ở đâu ? Với em, ở vào lứa tuổi xấp xỉ sáu-mươi này, em vẫn ước ao được gặp lại Thầy, dù chỉ một lần thôi, Thầy ơi !
28/05/2020(Xem: 73)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 72)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 96)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 91)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 121)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?