Hồi ký mùa Noel

21/12/20187:44 SA(Xem: 1661)
Hồi ký mùa Noel

Vẫn thói quen thường lệ, hễ trước khi đi làm thì mình lại ghé bàn thờ gia tiên bóc tờ lịch rời trêo bên cạnh, thấy chỉ còn vài tờ mỏng dính nữa là đến Lễ Giáng Sinh 2018 và cũng là ngày giỗ của ông Ngoại bọn nhỏ nhà mình luôn.

 

Thoáng giật mình và thầm nghĩ : “Thời gian qua mau thật... Mới đó mà đã hơn bốn thập niên rồi !”.

 

* * *

 

tuybutkl 1
(Hình: Phạm Lê Huy)

Hồi ức của mình lại quay về với những kỷ niệm của thuở xa xưa năm nào khi trích đến những dòng hồi ký của “ông xã” qua bài viết Nhìn Những Mùa Thu Đi vào tháng 10/2011 :

 

“... Rồi mùa Thu bay đi… Bay đi… Bay đến Thu 1974 thì tôi được gặp và quen em tại Bồng Sơn – một thị trấn thời chiến bên bờ Lại Giang đó. Em là cô giáo vừa tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn - Khóa 11. Hỏi ra mới biết em là cô hàng xóm gần xịt của tôi trên đường Gia Long quen thuộc, kẻ xóm trên người xóm dưới cách nhau chừng một / hai trăm thước chớ có xa xôi gì đâu. Ra ngoài này, em và một cô bạn rủ nhau ở trọ tại mộtquán bi-da đối diện với đơn vị của tôi trên quốc lộ 1... ”.

 

Chẳng hiểu có phải “duyên nợ” hay không mà bọn mình đều ở Qui Nhơn từ nhỏ đến lớn lại không quen biết nhau ! Rồi khiến sao khi ra trường Sư Phạm được phân bổ đến dạy học ở An Đông (Bồng Sơn) – một thị trấn trong vùng giao tranh cách Qui Nhơn đến 80 cây số thì mới nhận ra nhau là “hàng xóm”. Vậy mới “ngộ” chứ !

 

Thế là bọn mình quen nhau và đến với nhau vào mùa Noel 1974.

 

tuybutkl 4
(Trường SPQN 1972-1974)

Viết đến đây lòng mình thật bồi hồi khi nhớ đến dòng hồi ký của “ông xã” viết vào Giáng Sinh 2011 với tựa đề Noel Năm Nào :

 

“... Vậy là đêm hôm đó - cái đêm Giáng Sinh 1974 đó – hai mình được đi chơi với nhau, đi cạnh nhau hòa cùng dòng người áo quần bảnh bao xinh xắn ngược xuôi trong tiết đông se lạnh với một chút mưa phùn lất phất, trong vùng ánh sáng muôn màu rực rỡ đón mừng Chúa Hài Đồng giáng sinh.

 

Hai mình xa dần đám đông nhưng có thấy lạnh chút nào đâu. Anh dự định nói với em thật nhiều, thật nhiều cho vui về chuyện “láng giềng” của mình, thật nhiều về chuyện sương gió hiểm nguy của anh… Nhưng thôi, mình cứ im lặng bên nhau đi, im lặng mà lại như nói với nhau thật nhiều, đó em.


Chợt hai bàn tay của hai mình đan vào nhau nghe thật ấm, ấm vô cùng, phải không em!... ”.

 

Dòng đời lặng lẽ trôi qua... Cho đến mùa Xuân 1975 - mùa của “biến cố” và cũng từ năm đó cuộc đời mình đã rẽ sang bước ngoặc khác...

 

 

* * *

 

Gia đình mình sang định cư bên này từ năm 1994 mà mãi đến hơn 6 năm sau (năm 2000) mới có dịp về thăm quê nhà.

 

Thật cảm động khi được ông Nội bọn nhỏ nhà mình đã cất giữ, và nay tiện dịp trao lại cho bọn mình “cuốn sổ nhỏ bìa màu xanh” – kỷ niệm của bọn mình viết riêng cho nhau từ khi còn ở quê nhà. Vậy mà mình cứ ngỡ là “nó đã chu du vào bãi rác” từ năm nào, nhưng đâu ngờ nay lại có “duyên” trở về với bọn mình.

 

Cũng phải hơn 10 năm bọn mình quên bẵng cuốn sổ này để trong tủ sách. Cho mãi đến năm 2011, khi tình cờ mình đọc được trên website của trang Sư Phạm Qui Nhơn bài viết Ngày Tháng Cũ của bạn Irene Trần cùng khóa Sư Phạm và cũng ra dạy ở Bồng Sơn luôn.

 

Trong nội dung hồi ký bạn có nhắc đến bọn mình, nên cả một vùng trời kỷ niệm ùa về làm gợi nhớ, thôi thúc mình cũng muốn viết và thế là bắt đầu viết.

 

Cuốn sổ nhỏ này chính là nguồn cảm hứng giúp mình trích ra những dòng hồi ký để gởi đến các trang web cũng như vài đặc san của Liên Trường.

 

Với tựa đề của bài viết lần này, mình chỉ trích lại dòng hồi ký của Mùa Noel 1975. Đó là Giáng Sinh Lẻ Bóng đã được đăng trong Đặc San Tây Sơn - Bình Định vào năm 2013.  

 

tuybutkl 2
(Hình: Internet)

“… Năm 75 này buồn quá anh… Tại vắng anh đó ! Mùa Giáng Sinh đã về rồi. Thiên hạ vẫn tấp nập nhưng sao em lại thấy chả vui gì, anh có biết không ! Buồn quá chẳng biết làm gì, thôi thì viết để vơi bớt nỗi sầu vậy.


Chẳng biết đêm nay anh có ngủ được không ! Chắc là kho
́ khăn lắm anh mới ngủ được, vì tiết trời mùa Đông lạnh quá em đắp hai tấm mền mà vẫn còn rét, thì làm sao anh chịu cho thấu với cái khí lạnh trên núi cao, rừng sâu đây ! Chỉ cầu mong sao anh vẫn kiên nhẫn vượt qua mọi hoàn cảnh.

 

Hôm lên thăm, thấy anh vững lòng tin em yên tâm lắm. Mong chờ ngày anh về... ”.

 

* * *

 

Vậy là cuốn sổ nhỏ này đã theo bọn mình đến nay là 43 năm rồi đó. Tuy bìa đã long ra, giấy trắng đã ngã màu vàng lợt với những dòng chữ đã phai mờ khó đọc... nhưng đối với bọn mình thì nó vẫn “còn đây”, và sẽ còn mãi mãi trong lòng với ý niệm “thích lưu giữ” những vật kỷ niệm của bọn mình thời xa xưa...

 

Kim Loan

Los Angeles, 20/12/2018)  

BÀI MỚI NHẤT
02/08/2020(Xem: 74)
Nếu ai hỏi tôi, ảnh hưởng lớn nhất để tôi trở thành người ngày hôm nay, biết rung động trước hình ảnh của Ngoại già lầm lũi quang gánh đổ bóng gầy dưới ánh đèn vàng, biết nhung nhớ một khe gió luồn qua hai tấm ván hở của vách tường ngày xưa nhà Mẹ, biết man mác buồn mỗi khi đến hè và trống vắng với một tiếng gà khan gáy ở sau đồi,... Câu trả lời là Âm Nhạc Miền Nam.
26/07/2020(Xem: 112)
Ngày mai, tôi phải đi viện dưỡng lão… Không phải bất đắc dĩ, thì tôi cũng không muốn đi viện dưỡng lão đâu. Nhưng mà từ khi sinh hoạt hàng ngày không còn có thể tự xoay xở, mà con gái vừa làm việc bận rộn vừa phải chăm sóc cháu trai, không rảnh để quan tâm mình, đây dường như là sự lựa chọn duy nhất đối với tôi.
20/07/2020(Xem: 151)
“Một thế hệ ngoảnh mặt lại với lịch sử là một thế hệ không có quá khứ – và cũng không có tương lai” (Robert A Heinlein) Là một học sinh từng say mê môn Sử, tôi không thể tưởng tượng được, có một ngày môn học đó bị khai tử !
18/07/2020(Xem: 148)
Con người là cả trời mâu thuẫn. Có những lúc chúng ta cảm thấy rất đau khổ, buồn bã và luôn than vãn "Sao tôi khổ quá vậy Trời?". Nhưng cũng có những lúc chúng ta thấy tâm hồn phơi phới, đất trời ngời sáng và niềm vui dâng lên trong lòng. Bạn có muốn những phút vui tươi và hạnh phúc kéo dài và những giây phút buồn chán giảm thiểu không ?
01/07/2020(Xem: 252)
Qua hai ngày xếp hàng từ 2 giờ sáng vẫn không mua được vé xe đò, ba tôi đành đưa tôi lên tàu, lúc bấy giờ đường xe lửa chỉ đến được Phù Mỹ. Ba tôi cầm tay tôi trấn an "Từ đây con đón xe đò ra Bồng Sơn, không xa đâu nhưng Ba phải về". Tôi leo lên chiếc xe lam ọp ẹp mà nước mắt cứ ứa ra, tôi sẽ đến một nơi xa lạ, không người quen biết, không chốn ăn ở...
30/06/2020(Xem: 260)
Vinh kể tiếp : “Hôm sau, may quá khách sạn gọi cho biết họ đã tìm ra tấm thẻ bài đó và sẽ cho người đem vô Cam Ranh cho em. Em mừng quá, mừng đến chảy nước mắt, còn mừng hơn bắt được vàng. Em cũng không quên hậu tạ cảm ơn người đem tấm thẻ bài lại cho em. Vậy là anh Thanh lại phù hộ cho em nữa rồi... "