The Saddest Day: 30 April 1975 (The Fall of Saigon)

30/04/201810:43 SA(Xem: 518)
The Saddest Day: 30 April 1975 (The Fall of Saigon)

* Nhận từ email của Hồng Quốc Anh.

 

Một bài hát hiếm hoi viết về 30 April 1975 của một nhạc sĩ Mỹ. Theo ông là một ngày tang thương đổ xuống đầu nhân dân Miền Nam qua hình ảnh Sài Gòn, tất cả mọi người đều phải chạy loạn kiếm lối thoát trước khi màn đêm phủ xuống​ được diễn tả ở cuối bài.


The Saddest Day: 30 April 1975 (The Fall of Saigon)



BÀI MỚI NHẤT
13/11/2018(Xem: 51)
- Thằng Hải là đứa con cầu tự của tôi đấy... Trung Úy có biết không... Tôi đã đi năm bảy chùa chiền, đền thờ để xin có được một mụn con. Và Thánh Thần đã ban cho tôi thằng Hải. Nó từ bé đã rất khó nuôi, hết bệnh này tới bệnh kia... Và vì thế mà nó yếu ớt... Khổ nỗi, tuy yếu đuối nhưng con tôi lại thích đời sống oai hùng, ngang dọc... nên nó đã tình nguyện vào lính.
13/11/2018(Xem: 46)
Mai tôi đi... chẳng có gì quan trọng, Lẽ thường tình, như lá rụng công viên, Như hoa rơi trước gió ở bên thềm, Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn... Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng, Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an, Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn, Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.
10/11/2018(Xem: 53)
Ngày xưa, khi gia đình tôi dọn đến Qui Nhơn, những con đường từ đầu sân bay vào khu 6 còn lầy lội... Riêng con đường nhựa dẫn vào Air Viet Nam, đã có từ lâu và tương đối ít ổ gà. Đầu đường Cường Để đi xuống khỏang 100 mét, bên trái có hẻm rộng đi vào mé sau “Collège de Cường Để”. Tôi đã đọc, và đọc rất nhiều lần quyển truyện tựa đề : “TUẤN CHÀNG TRAI NƯỚC VIỆT”,
09/11/2018(Xem: 40)
Đêm mơ - huyền ảo dịu dàng Heo may nhẹ đến lá vàng vấn vương Đêm lung linh tỏa ngát hương Không gian tĩnh mịch đêm trường cô liêu Đêm im lặng - gió hắt hiu Ánh trăng lấp lánh yêu kiều dáng tiên Đêm ơi - đêm mãi triền miên Cho em ru giấc bình yên mơ màng
08/11/2018(Xem: 133)
Những người có thói quen “ngồi lê đôi mách” đa số đều có khiếu nói chuyện: họ biết cách làm cho câu chuyện trở nên hài hước hay bi thương, biết “nhấn nhá” đúng chỗ và tập trung vào nhân vật khi cần thiết... Với họ, việc kể chuyện này chuyện nọ là điều hoàn toàn hết sức bình thường, thậm chí họ nghĩ là người đối diện thích nghe chuyện của họ nên càng “phát huy” thói quen này hơn...
08/11/2018(Xem: 68)
Em về Thung Lũng Tình Yêu Nhớ chàng Võ Bị dáng xưa kiêu hùng ! Ngày nay cách trở nghìn trùng Cảnh đây người cũ mịt mùng phương nao ? Hỏi trời, trời ở trên cao Hỏi thông, thông chỉ cúi đầu lao xao !!! Lòng em dạ vẫn nao nao...