NỬA ĐÊM THỨC GIẤC

20/06/20188:19 SA(Xem: 334)
NỬA ĐÊM THỨC GIẤC

Trong thời gian gần đây, tôi thường bị thức giấc lúc nửa đêm. Và mỗi lần như vậy, tôi cứ phải trăn trở thao thức mãi, rất khó khăn, để tìm lại được giấc ngủ. Chính lúc này, tôi chợt nhớ đến thân phận mình, gia đình mình, quê hương và đồng bào dân tộc tôi... Tự nhiên tôi không cầm được giọt nước mắt ! Có bao giờ bạn có cảm giác như thế không ?

 

Quê hương chúng ta, một quê hương đang bị đọa đày oan nghiệt ! Và là một dân tộc đang quằn quại với muôn vàn khổ đau... Có đôi lần, tôi trở về thăm lại quê hương thân yêu, nơi tôi được sinh ra và lớn lên, với bao nhiêu kỷ niệm êm đềm và những ước vọng tuyệt vời của tuổi thanh xuân... Ở đây, tôi đã gặp lại những bà con, cô bác xóm giềng ngày xưa còn lại. Họ đã trao tôi những lời thăm hỏi thật nồng nàn thân thương, đã sưởi ấm nỗi lòng tôi đôi chút, một nỗi lòng đã bị băng giá từ lâu. Tuy nhiên, xa hơn xóm giềng thân thương một chút, tôi cảm thấy như quê hương thân yêu của tôi ở một thời quá khứ tuyệt vời, bây giờ không còn là của tôi nữa. Tôi cảm thấy mình thật xa lạ ngay trên mảnh đất tôi được sinh ra. Tôi như một khách lữ hành cô độc và lạc lõng ngay trên chính quê hương của mình ! Chính vì thế, từ đây tôi đã cảm thấy quê hương mình không còn là nơi có thể trở về thăm viếng, chứ đừng nói chi là chốn để quay về.

 

Ngày trước, căn nhà của Ba Má tôi, nơi đó đã gợi lại trong tâm hồn tôi những kỷ niệm êm đềm của một gia đình hạnh phúc... Một vài lần trở về thăm lại quê nhà, tôi thường ở lại trong căn nhà cũ này, như để ôn lại một niềm hạnh phúc xa xưa, những kỷ niệm êm đềm mà nay... không bao giờ tìm lại được nữa ! Ngôi nhà này, nay cô em tôi cũng đã cho thuê, dọn đến ở trong chung cư rồi.

 

Ngoài ra cũng có đôi lúc tôi chợt nhớ quay quắt đến một thành phố Sài Gòn hoa lệ năm xưa, hòn ngọc của Viễn Đông, một niềm hãnh diện của dân tộc Việt Nam. Và là Thủ Đô của Miền Nam TỰ DO và NHÂN QUYỀN thuở trước, nay đã hoàn toàn thay đổi !!!

 

Ước vọng cuối cùng của đời tôi là: mong sao cho quê hương thân yêu của mình được trở lại TỰ DO và người dân được no ấm hạnh phúc. Quét sạch bè lũ bán nước và đuổi bọn xâm lược Tàu Ô ra khỏi đất nước thân yêu, trước khi tôi giã từ cuộc đời nhân thế, đem “nắm tro hài cốt rắc sông biển người”...

 

Tôi lìa xa quê hương

Ôm nỗi hờn vong quốc

Sống những ngày cô lẻ

Âm thầm trong tiếc thương

 

Nỗi đau buồn chưa qua

Vết hằn xưa còn lại

Trong lòng người quả phụ

Biết bao giờ phôi pha (?)

 

Mời nghe nhạc bản 

 

 

Nguyễn Bích Sơn

Nửa đêm June 18/2018

BÀI MỚI NHẤT
13/11/2018(Xem: 52)
- Thằng Hải là đứa con cầu tự của tôi đấy... Trung Úy có biết không... Tôi đã đi năm bảy chùa chiền, đền thờ để xin có được một mụn con. Và Thánh Thần đã ban cho tôi thằng Hải. Nó từ bé đã rất khó nuôi, hết bệnh này tới bệnh kia... Và vì thế mà nó yếu ớt... Khổ nỗi, tuy yếu đuối nhưng con tôi lại thích đời sống oai hùng, ngang dọc... nên nó đã tình nguyện vào lính.
13/11/2018(Xem: 46)
Mai tôi đi... chẳng có gì quan trọng, Lẽ thường tình, như lá rụng công viên, Như hoa rơi trước gió ở bên thềm, Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn... Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng, Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an, Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn, Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.
10/11/2018(Xem: 53)
Ngày xưa, khi gia đình tôi dọn đến Qui Nhơn, những con đường từ đầu sân bay vào khu 6 còn lầy lội... Riêng con đường nhựa dẫn vào Air Viet Nam, đã có từ lâu và tương đối ít ổ gà. Đầu đường Cường Để đi xuống khỏang 100 mét, bên trái có hẻm rộng đi vào mé sau “Collège de Cường Để”. Tôi đã đọc, và đọc rất nhiều lần quyển truyện tựa đề : “TUẤN CHÀNG TRAI NƯỚC VIỆT”,
09/11/2018(Xem: 40)
Đêm mơ - huyền ảo dịu dàng Heo may nhẹ đến lá vàng vấn vương Đêm lung linh tỏa ngát hương Không gian tĩnh mịch đêm trường cô liêu Đêm im lặng - gió hắt hiu Ánh trăng lấp lánh yêu kiều dáng tiên Đêm ơi - đêm mãi triền miên Cho em ru giấc bình yên mơ màng
08/11/2018(Xem: 133)
Những người có thói quen “ngồi lê đôi mách” đa số đều có khiếu nói chuyện: họ biết cách làm cho câu chuyện trở nên hài hước hay bi thương, biết “nhấn nhá” đúng chỗ và tập trung vào nhân vật khi cần thiết... Với họ, việc kể chuyện này chuyện nọ là điều hoàn toàn hết sức bình thường, thậm chí họ nghĩ là người đối diện thích nghe chuyện của họ nên càng “phát huy” thói quen này hơn...
08/11/2018(Xem: 68)
Em về Thung Lũng Tình Yêu Nhớ chàng Võ Bị dáng xưa kiêu hùng ! Ngày nay cách trở nghìn trùng Cảnh đây người cũ mịt mùng phương nao ? Hỏi trời, trời ở trên cao Hỏi thông, thông chỉ cúi đầu lao xao !!! Lòng em dạ vẫn nao nao...