Tiễn anh

19/08/201811:36 SA(Xem: 2368)
Tiễn anh

Anh Mạc 5

Anh Mạc (thứ 3, t phải – ảnh CHS LTQN)

 

Anh Mạc...

 

Biết viết gì đây để tiễn anh, bởi tấm lòng và nhân cách của anh luôn ở “trên vùng chữ nghĩa tâm tình” của chúng em.

 

Chúng em, một nhóm CHS LTQN đã biết chị, rồi được biết anh qua những lần Liên Trường Qui Nhơn Họp Mặt Thường Niên. Và hơn thế nữa, hiểu thêm tấm lòng của anh qua những buổi Ban Văn Nghệ “Liên Trường by Noon” tập dợt tại nhà anh chị.

 

Chị, thì chúng em biết rồi, lúc nào cũng năng nổ đầy nhiệt huyết, nhiệt tình hướng dẫn cho ban múa cặn kẽ từng bước một; nếu thấy chưa nhịp nhàng chỗ nào thì kiên trì tập lại cho được. Với tâm huyết đó, chị đã qui tụ và kết nối được “một dàn Cựu Nữ Sinh U60 U70 tài năng gồm nhiều Vũ Công, Thiết Kế và Ẩm Thực”.

 

Và với khả năng sẵn có, chị đã dàn dựng thành công các tiết mục hoạt cảnh, nhạc cảnh, fashion show... trình diễn trong những ngày Đại Hội Thường Niên. Để rồi, khi ra về khách mời không tiếc một ngày đến họp mặt của mình.

 

Thưa anh,

 

Có được những thành quả ấy cũng là nhờ vào sự “đồng ý” và hổ trợ của anh, vì trong thời gian đó (kể cả trước kia) anh không được khỏe mấy qua cơn bệnh ngặt nghèo (mà chị luôn nhắc bọn em là… đừng cho anh biết).

 

Nhớ hoài những lần chúng em đến nhà, với nụ cười hiền hòa hiếu khách, anh ngồi cạnh chúng em uống trà ăn vặt... Anh lại còn hóm hỉnh góp đôi ba chuyện tiếu lâm ngăn ngắn thú vị... Cái không khí ấy mới thân mật làm sao !


Anh Mạc 01
Những lần Đại Hội LTQN anh vẫn thường được trân trọng mời trổi lên tiếng saxophone trang nghiêm bài Phút Mặc Niệm kinh điển truyền thống suốt mấy mươi năm qua.

 

Mới đây nhất, trong Đêm Nhạc Đấu Tranh do Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt tổ chức, vì lý do “ngoài ý muốn”, tuy không được khỏe nhưng anh vẫn sẵn lòng thay thế người bạn trong vai Bình Định Vương Lê Lợi.

 

Lại nhớ thật nhiều tiếng saxophone của anh qua đoạn dưới đây :

 

Đôi lần bàn chuyện với anh Tạ Chí Thân trong ban văn nghệ, tôi đã nghẹn lời lạc giọng khi đề cập đến hoạt cảnh Chiến Sĩ Vô Danh… Và, nào ai thấy được trên sân khấu Đại Hội hôm ấy, mắt tôi đã rướm lệ khi bắt súng chào tiễn đưa “đồng đội trúng đạn ngã gục trên vai người bạn chiến đấu của mình” trong tiếng saxophone tiễn biệt ai oán của anh Mạc (phu quân chị Nancy Nghĩa). Xin có đôi lời chân thành cám ơn anh.(trích Tôi Lại Gặp Anh - Lê Huy, 9/8/2015).

 

Anh như thổi cả tâm hồn và cảm xúc của mình vào ống kèn nên tiếng saxophone da diết ấy đã thật sự lay động lòng người.

 

Chợt nhớ, anh có một “bộ sưu tập” với chừng mười cây kèn đồng lớn nhỏ mà anh từng chăm chút cưng chìu, được đặt trong một góc phòng khách, lặng lẽ và khiêm nhường như chủ của mình.

 

Anh, người Sĩ Quan Võ Bị Đà Lạt tài hoa mà khiêm nhường, chưa một lần nói về mình, đã lưu lại trong lòng các thân hữu và bọn em sự cảm mến và cảm phục.

 

Vậy mà nay anh lại đột ngột ra đi, để lại vô vàn thương tiếc cho chị, cho con cháu và cho bao người,

 

“Năm mươi năm đã cùng nhau,
Sẻ chia hạnh phúc, buồn đau đời thường.
Giờ đây đứt gánh giữa đường,
Đau thương gánh cuối anh nhường mình em !”

(Đàm Hoa)

 

 Chúng em xin tiễn anh một chặng đường,

 

“Tiễn đưa nhau trong một ngày buồn
Đất ôm anh đưa vào cội nguồn
Rồi từ đó, trong trời rộng, đã vắng anh
Như cánh chim, bỏ rừng, như trái tim bỏ tình”

 

Cầu mong Hương Hồn anh sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa.

 


“Xin cho một người vừa nằm xuống
thấy bóng Thiên Đường cuối trời thênh thang !”

 

Thưa anh,

 

Tháng ngày tới đây, khi có dịp ghé lại ngôi nhà ấy – nơi mà anh em mình từng ngồi với nhau – chắc chắn bọn em sẽ nhớ anh nhiều lắm.

 

Cho Một Người Nằm Xuống

Sáng tác: Trịnh Công Sơn – Trình bày saxophone: Kiều Linh

 

 

Phạm Lê Huy

(Los Angeles, Aug. 2018)

BÀI MỚI NHẤT
01/07/2020(Xem: 52)
Qua hai ngày xếp hàng từ 2 giờ sáng vẫn không mua được vé xe đò, ba tôi đành đưa tôi lên tàu, lúc bấy giờ đường xe lửa chỉ đến được Phù Mỹ. Ba tôi cầm tay tôi trấn an "Từ đây con đón xe đò ra Bồng Sơn, không xa đâu nhưng Ba phải về". Tôi leo lên chiếc xe lam ọp ẹp mà nước mắt cứ ứa ra, tôi sẽ đến một nơi xa lạ, không người quen biết, không chốn ăn ở...
30/06/2020(Xem: 57)
Vinh kể tiếp : “Hôm sau, may quá khách sạn gọi cho biết họ đã tìm ra tấm thẻ bài đó và sẽ cho người đem vô Cam Ranh cho em. Em mừng quá, mừng đến chảy nước mắt, còn mừng hơn bắt được vàng. Em cũng không quên hậu tạ cảm ơn người đem tấm thẻ bài lại cho em. Vậy là anh Thanh lại phù hộ cho em nữa rồi... "
28/06/2020(Xem: 51)
... Thật vậy, ở đây khi không còn lái được xe thì không chủ động được gì nhiều. Đi lại và giao tiếp bị hạn chế. Nếu không chuẩn bị trước thì tinh thần sẽ xuống nhanh. Do vậy người già vẫn cố gắng lái xe dù mỗi năm thêm một tuổi. Và dĩ nhiên, người già thì thường không lái giỏi.
25/06/2020(Xem: 53)
Chính họ là những anh hùng thầm lặng. Họ không được chết trên chiến trường, thân xác mang về Nhà Vĩnh Biệt với những tràng hoa ghi ơn, huy chương truy tặng, với những thủ tục chào kính cùng với điệu kèn ai oán, quan tài đi giữa hai hàng quân danh dự, và những phát súng chào tiển biệt.
20/06/2020(Xem: 73)
Cổ nhân có câu: "sinh, bệnh, lão, tử". Bốn giai đoạn này không ai có thể tránh khỏi. Chuẩn bị ứng phó với bệnh tật và tuổi già của mình và của thân nhân mình là điều ai cũng có dịp nghĩ tới, kể cả chính kẻ viết bài này là tôi cũng đang sắp sửa bước vào tuổi “thất thập cổ lai hi”.
15/06/2020(Xem: 74)
Bùng phát trên các trang mạng xã hội hình ảnh một người da đen biểu tình cho phong trào Black Lives Matter khiêng trên vai một người da trắng phản biểu tình bị thương ra khỏi chỗ nguy hiểm trong cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc tại thủ đô London, nước Anh, hôm Thứ Bảy, 13 Tháng Sáu.